60s Ahrefs miễn phí Alan Walker Bảng hiệu Bạo hành Bí quyết mặc đẹp cải cách tiếng việt cải cách tiếng việt lớp 1 Chăm sóc da chăm sóc da toàn thần Chăm sóc sức khỏe Chăm sóc tóc Chuyện vợ chồng Cover Cốc nguyệt san Cốc nguyệt san Lincup Công nghệ Cưỡng bức dưỡng thể Đau dạ dày Địa chỉ tin cậy Đọc sách mỗi ngày Đuổi muỗi tại nhà Facebook Festival Giảm cân Handmade Hành vi cấm hoa hồng tầm xuân vàng Hoa oải hương hoa tầm xuân Internet Khác Khéo tay Kiến thức tinh dầu Kuteshop Làm đẹp Làm đẹp bằng mỹ phẩm Làm đẹp mỗi ngày Làm đẹp tự nhiên Lincup Luật an ninh mạng Mashup May đo online May mặc May theo yêu cầu Mẹ & bé Mẹo thời trang Mộc vị linh Mr Siro Ngày đèn đỏ Nhà may Nhà may Festival Nhạc hoa ngữ Nhạc Hot Nhạc tiktok Nhạc Tình Yêu Nhạc Trẻ Nhạc Việt Nhạc Việt Hot Nhạc Việt Remix Nữ Nước ép trái cây organic Phim Hot Phòng khám trung quốc Rap Việt Remix Style list Sức khỏe giới tính Tài chính Tài khoản Ahrefs Taxi công nghệ Tăng kích cỡ vòng 1 Tâm sự Tập may vá Template blogger Theme wordpress Thiết kế thời trang Thời trang nam Thời trang nữ Thủ thuật Thuy Dung Tiện ích tiếng việt Tiktok Tin tức mỹ phẩm Tin tức thời trang Tin tức tổng hợp Tinh dầu Tinh dầu làm đẹp Tinh dầu oải hương Tinh dầu spa Tình yêu Tuổi học trò Valentine trắng Xu hướng thời trang Yêu Yếu sinh lý

[Tản văn] Em đau lòng lắm, anh vừa lòng chưa? [Đầy Đủ]

[Tản văn] Em đau lòng lắm, anh vừa lòng chưa?

Mục lục

Lưu ý: Bấm vào đoạn muốn xem tự động di chuyển đến nội dung cần xem.
Đoạn 1: Chúc anh sẽ hạnh phúc với những người khác.
Đoạn 29: Ngoại tình.
Đoạn 56: Lười yêu.
Đoạn 66: Yêu đúng cách.
Đoạn 68: Khổ tâm.
Đoạn 70: Tiếc làm gì em.
Đoạn 75: Tình đầu.
Đoạn 76: Mùa đông.
Đoạn 79: Lời kết.


Đôi dòng

          Đó! Anh thấy chưa, rõ ràng em nói em sẽ rất đau lòng khi anh quay đi. Vậy mà anh vẫn cứ bước! Anh có thương em nữa đâu!

          Anh muốn em đau như bị gai hồng đâm thẳng vào tim, vừa day dứt vừa nhức nhối, thì anh mới vừa lòng hả dạ, phải không?

          Anh muốn em phải chờ phải đợi, phải níu kéo bao nhiêu lần nữa thì anh mới chịu ở lại đây với em?

          Em khóc hết nước mắt đêm qua, van nỗi buồn hãy xa lánh em. Vậy mà bóng dáng anh vẫn cứ chập chờn ở lại, như thế anh mới vừa lòng, phải không?

          Em có tội tình chi mà anh nỡ tàn nhẫn với em đến vậy! Có phải tội của em là đã quá yêu một người bằng trọn vẹn con tim, trao cho một người cả tấm chân tình, sống bằng tất cả cảm xúc vì họ, để rồi khi họ biến mất khỏi cuộc đời mình thì mình trắng tay như thua một ván bài, như một quân tốt bị đá khỏi bàn cờ. Có phải đó là lỗi của em, phải không anh?

          Anh nói đi, nói cho em biết, có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau khi một người đang sống trong yêu thương ngập tràn thì bỗng nhiên người kia bốc hơi biến mất, để lại mình giữa những chơ vơ, cô độc? Đó là nỗi đau không thể diễn tả bằng lời mà anh phải đặt tay lên trái tim em để nghe rõ những nhịp thở trong em cứ ngụp lặn, cứ nhói lên từng cơn vì anh!

Đoạn 1: Chúc anh sẽ hạnh phúc với những người khác.

          Có những ngày bất giác em nhận ra mình chưa quên được một thói quen, đó là có anh bên cạnh.

          Em nhớ có lần bị đồng nghiệp bắt nạt, thế là chạy một mạch từ công ty về nhà, vừa cầm điện thoại nhắn tin cho anh vừa khóc nức nở như đứa trẻ. Rồi chợt nhận ra chúng mình đã chia tay từ lâu.

          Có hôm đi ăn với lũ bạn ở quán ngày xưa em và anh hay đi cùng nhau. Em lại gọi những món ngày xưa ấy. Em lại thấy hình bóng anh đâu đó đang mỉm cười với em. Rồi chợt nhận ra chúng mình đã chia tay từ lâu.

          Bạn bè nói với em rằng, mày sống hoài niệm mãi thế thì làm sao hạnh phúc được. Người cũng đã đi, chuyện cũng đã cũ, ôm ấp làm chi mộng không thành. Em biết, biết chứ, biết rất rõ tình trạng của mình. Nhưng đâu phải nói quên là quên, giống như anh đã từng quên em.

          Làm sao em quên những con phố ngày xưa anh chở em qua. Làm sao em quên những lời nói anh thì thầm vào tai, rằng sẽ thương em hết đời. Làm sao em quên những lần anh nắm tay em thật chặt. Làm sao em quên nụ cười ấm áp nơi anh. Làm sao em quen những đêm cuộn mình trong vòng tay anh. Làm sao em quên đây hả anh?

          Em không muốn bắt mình phải cố tỏ ra mạnh mẽ để người ta thấy em kiên cường trước sóng gió. Em cũng không còn ủy mị mà khóc suốt đêm. Chỉ là có những lần như thế, những phút giây yếu lòng nên cho mình buông lơi - lỗi nhịp.

          Nắng ấm luôn ở trên đầu. Hạnh phúc sẽ mỉm cười với em. Anh rồi sẽ là anh của ngày hôm qua. Em rồi sẽ là em của ngày không anh. Chúng ta sẽ sống những cuộc đời thật khác, ở những nơi khác. Và, rất có thể sẽ hạnh phúc với những người khác!

Đoạn 2: Cảm ơn người đã xuất hiện trong đời tôi.

          Có người từng hỏi tôi rằng, có hối tiếc ân hận không khi đã vô tình để cho vài ba người bước vào cuộc đời mình và gây nên khổ đau?

          Nếu trước đây là tôi của những năm 17 tuổi thì có lẽ tôi sẽ đau lòng lắm, sẽ oán trách số phận, oán trách họ, oán trách chính mình. Nhưng tôi của hiện tại, tôi trả lời cho câu hỏi ấy bằng nụ cười thật tươi. Suy cho cùng, có những chuyện đâu phải chúng ta muốn là được, ví như có ai đó bước vào cuộc đời mình và bỗng chốc biến mất không một lý do. Hỏi đau không, buồn không, chắc chắn là có. Nhưng hối hận không, oán không, có lẽ khi con người ta trải qua những lần đau thương sẽ thấy mọi chuyện trở nên bình thương hơn, nhẹ nhàng hơn.

          Những năm thiếu thời, khi mất đi người thương, chúng ta gào khóc như một đứa trẻ bị lạc, mất hết phương hướng, vô định không tìm thấy đường về. Chúng ta sống trong nỗi căm hờn đối phương, chúng ta tự dằn vặt bản thân mình ngu ngốc. Chúng ta có thể bỏ hết tất cả rồi ủ rũ khóc cả ngày, chúng ta đeo trên tay chiếc vòng màu đen như để tang cho một cuộc tình. Bao điều nghĩ suy trong lòng cứ như một làn sóng dữ dội có thể trỗi dậy mãnh liệt bất cứ lúc nào. Chúng ta đau lòng khi nhìn thấy người ta nắm tay một ai đó bước ngang qua, chạy một mạch về nhà, nhốt mình trong phòng, thấy như cả đất trời sụp đổ, chẳng còn một chút sinh lực nào nữa. Đó là những năm tháng thanh xuân!

          Sau này khi trưởng thành, chúng ta thấy tất cả mọi điều trở nên bình thường. Hợp tan, khổ đau, mất mát như điều hiển nhiên phải tồn tại trong cuộc đời mỗi người. Tình yêu giờ đây dường như cũng chẳng còn chiếm vị trí độc tôn trong lòng nữa. Ừ, thì chia tay. Ừ, thì đường ai nấy đi. Ừ, thì vẫn phải ăn, vẫn phải làm việc, vẫn phải sống. Chúng ta không còn vì một người mà buông xuôi tất cả! Chúng ta ý thức được, nếu mình không thương chính mình, không chăm lo cho bản thân, thì chẳng lẽ đã bị bỏ rơi rồi còn tàn tạ như ma. Thay vì nhốt mình khóc thương đau khổ như một kẻ điên, chúng ta lao vào công việc, chúng ta hẹn hò hội bạn bè đi du lịch,... nước mắt không còn đầm đìa, mà chảy ngược vào trong. Nếu lỡ có thấy người ta sánh bước với ai, vẫn thản nhiên mỉm cười rồi quay đi. Đó là những năm tháng trưởng thành!

          Nhưng dù sao đi nữa, dù cho là nỗi đau, buồn thương hay có bất cứ điều gì xảy ra trong vài ba cuộc tình cũng không còn làm mình gục ngã. Hãy nói lời cảm ơn về tất cả, chúng ta không biết trước ai sẽ bước đến hay ra đi trong cuộc đời mình. Nhưng chúng ta có quyền trang bị cho mình một trái tim mạnh mẽ, để dù cho có ai bất ngờ "bốc hơi", mình cũng không chênh vênh. Đừng căm hận, hãy cảm ơn!

Đoạn 3: Yêu được ngày nào cứ yêu đi.

          Chúng ta từng nghĩ rằng kết thúc một cuộc tình thật đẹp là khi cả hai có thể nắm tay nhau sống đến răng long đầu bạc. Với tôi, một cuộc tình đẹp là một cuộc tình không phải tính bằng thời gian lâu hay mau, nhanh hay chậm, đi được bao lâu và bao xa, mà là khi chúng ta ở bên có thể sống hết lòng vì nhau, dành cho nhau những gì tốt đẹp và chân thành nhất. Bởi có ai biết trước được ngày mai sẽ ra sao!?

          "Yêu được ngày nào cứ yêu đi."

          "Vui được ngày nào cứ vui đi."

          Tôi đã từng xây đắp cho mỗi quan hệ ấy bằng cả một kế hoạch đường dài cho hai đứa, năm 27 tuổi chúng tôi sẽ kết hôn, năm 29 tuổi sẽ mua nhà, năm 30 tuổi sẽ sinh con, và rồi chúng tôi sẽ sống trong tổ ấm hạnh phúc ấy đến suốt đời.

          Nhưng... đời không như là mơ!

          Ngay cái khoảnh khắc anh đeo chiếc nhẫn đính hôn vào tay tôi, tôi thấy trong mắt anh là sự miễn cưỡng, là trách nhiệm, là bổn phận, nụ cười trên môi anh tắt hẳn, anh không còn yêu tôi.

          Ngay cái khoảnh khắc tôi thấy anh hôn cô gái nào đó trên phố khi mới bước ra từ nhà tôi, anh vừa hứa sẽ bên tôi trọn đời, anh đã lừa dối tôi, anh không còn yêu tôi. Tôi tự hỏi có phải bản thân đã kỳ vọng quá nhiều vào cuộc tình này, vì tôi cứ nghĩ chúng tôi đã trải qua không biết bao nhiêu đại nạn, tiểu nạn, trải những lần cách trở, nhưng đều vượt qua hết. Vậy mà giờ đây, hai đứa ở gần nhau nhưng anh chẳng còn thương tôi nữa.

          Thế mới biết, đáng sợ nhất lòng người, khó đoán nhất trên đời này cũng là lòng người. Mới hôm qua là cuộc đời, hôm nay thành cuộc vui. Mới hôm qua hứa là bạn đời, hôm nay trở thành bạn thường. Mới hôm qua là người thương, hôm nay thành người dưng!

          Tôi cũng đã tự dằn vặt bản thân mình rất nhiều. Tôi tự hỏi mình đã làm điều gì sai để người ta bước đi và không cần mình nữa. Nhưng rồi sau tất cả, không phải ta không tốt. Chỉ là duyên phận ngắn ngủi đến lúc đành chấm dứt mà thôi. Chỉ là sau bao nhiêu yêu thương mọi thứ không còn ý nghĩa gì nữa.

          Người ta muốn đi, thì mình lấy cớ gì để giữ đây? Yêu à, chẳng phải người ta nói thẳng rằng hết yêu mình rồi hay sao? Vì tình nghĩa bao năm mà mong người ta ở lại, thế rồi cái mà mình đang giữ cũng chỉ là thể xác chứ tâm hồn người ta đã ở một phương trời nào khác mất rồi. Làm sao phải tự hạ mình để níu kéo một mối quan hệ chẳng khác nào lâu đài cát bị một cơn sóng mạnh xô ngã tất cả!

          Chúng ta hãy sống cho nhau những phút giây thật lòng và chân thành nhất, chuyện ngày mai để ngày mai tính. Hôm nay hãy dành cho nhau một nụ hôn thật sau, một cái ôm thật chặt, dành những thời gian rảnh rỗi cùng nhau đi du lịch, cùng nhau tận hưởng những phút giây tuyệt vời. Để sau này lỡ người ta có buông tay vội vã, bản thân cũng không hối tiếc vì trong khoảng thời gian bên nhau, mình đã dành hết cho nhau những gì tươi đẹp nhất.

          Rồi sau này, nếu cả hai yêu một ai đó, vẫn có thể kể nhớ đến một cuộc tình đã đi qua thật ý nghĩa thế nào, chứ không phải khi nhắc về nhau là sự oán trách oán hận!

Đoạn 4: Vài ba mối tình đi qua trong đời.

          Trong suốt những năm tháng thanh xuân cho đến thời điểm hiện tại, tôi có ba mối tình ba mối tình trải dài từ năm 17 cho đến năm 26. Ba người mà tôi sẽ không bao giờ quên được trong cuộc đời này!

          K- mối tình thời thanh xuân tươi đẹp. Đó là cái thời yêu thầm, thương thầm chứ có dám ngỏ lời cho họ biết đâu, chỉ dám giữ hình bóng hỏi trong tim suốt bảy, tám năm. Và sau bảy, tám năm ấy, khi K đã định cư ở một vùng đất khác, khi K đã có gia đình và những đứa con dễ thương, tôi mới dám bày tỏ. Tôi nhớ, lúc ấy K rất ngạc nhiên, vì không nghĩ rằng có một người dành cả khoảng thời gian tươi đẹp nhất của tuổi trẻ để thương thầm K như thế.

          Ngày đó, K ở Hà Nội, tôi là người miền Nam, khoảng cách không quá xa nhưng đối với một đứa mười bảy mười tám tuổi đầu thì đủ xa để có thể tìm gặp nhau. Bây giờ lớn lên, K lại định cư ở nước ngoài, chúng tôi cách nhau nửa vòng trái đất. Lâu lâu lại dành cho nhau những lời hỏi thăm như những người tri kỉ giữa cuộc đời này. K nói sẽ cố gắng sắp xếp để chúng tôi gặp nhau vào một ngày đầu đông giữa Hà Nội, vùng đất đầy hứa hẹn này. K còn nhớ tôi thích mùa đông.

          Tôi còn nhớ K, nhớ tuổi trẻ an lành ấy của mình, nhớ mối tình đầu tiên êm đềm không hề gợn bất cứ nỗi u buồn nào cả. Lâu lâu nghĩ lại, tự nói với bản thân, giá như mình còn đủ nhiệt huyết như ngày ấy, đủ ngây thơ như ngày ấy để yêu người sau nhẹ nhàng hơn.

          P- Đây là mối tình làm cho tốn trong tôi nhiều nước mắt, niềm đau, lòng tin nhất. Tôi gặp P vào ngày 30 tết ngày cuối cùng của năm cũ. Ngày ấy, P nhẹ nhàng, ân cần quan tâm tôi. Chúng tôi đã có những đêm nhắn tin thâu đêm để trò chuyện cùng nhau. P như một con ngựa hoang không ai có thể khống chế được. P nói không thương tôi, đừng trông mong bất kỳ điều gì ở anh. Vậy tại sao khi tôi buông tay, tôi tỏ ra hờ hững, tôi bắt đầu một mối quan hệ mới thì anh lại quan tâm tôi? Anh có biết rằng, nếu không thương người ta mà tỏ ra quan tâm người ta như thế là một tội ác không?

          Khi đi bên người đó anh nhắn cho tôi rằng đừng làm phiền anh, đừng nhắn cho anh nữa, người đó biết sẽ buồn. Vậy tại sao khi đi bên tôi, anh thản nhiên nói chuyện điện thoại, nhắn tin yêu thương? Anh có hiểu cảm giác đau lòng là như thế nào khi chứng kiến người mình thương quan tâm người khác không? Tôi đã từng đến trước trong mối quan hệ ấy, nhưng anh không hề tin tôi, anh tin người đó, anh làm tôi đau lòng.

          Tôi đã từng dẹp bỏ lòng kiêu hãnh, sự tự tôn của bản thân để hạ mình van xin được ở bên anh như một kẻ thừa. Anh nhắn tin quan tâm người đó rồi anh gửi cho tôi xem, tôi nói tôi không ghen, anh tìm đủ mọi cách để tôi ghen, anh đã từng muốn chứng tỏ điều gì? Bạn bè bảo tôi mày ngu quá dừng đi! Tôi biết mình mù quáng, nhưng thử hỏi đang yêu một người thì làm sao dừng đây, đau khổ, ai mà chẳng biết, nhưng vẫn bất chấp đau khổ để được bên người ta. Tôi thừa nhận, tôi đã từng thủ đoạn, tôi đã từng tìm đủ mọi cách để loại bỏ tất cả những vệ tinh xoay quay anh. Lúc ấy, nhiều khi tôi tự hỏi có phải tôi đang trả giá cho những gì mình làm. Với tôi, anh thích thì tìm đến, hết vui anh phũ phàng phớt lờ. Tôi đã sống những ngày chẳng ra hồn người, cứ đau cứ dại như thế. Anh đã từng tàn nhẫn với tôi, với tình cảm tôi dành cho anh.

          Nửa năm bên anh, có lẽ không phải quá lâu nhưng vết thương đủ sâu. Nhiều khi tôi nghĩ mình lấy đâu ra kiên nhẫn nhiều đến vậy để có thể đi bên lề cuộc sống anh suốt tháng năm ấy. Nhiều khi tôi nghĩ mình lấy đâu ra mạnh mẽ nhiều đến vậy để tôi có thể buông bỏ. Có lẽ sự buông bỏ của tôi khiến cho anh cảm thấy bất ngờ lắm, vì anh nghĩ rằng suốt đời này tôi sẽ nhu nhược để anh bắt nạt, anh trêu vui với cuộc đời tôi. Dù sao cũng cảm ơn anh, cảm ơn về tất cả những gì anh đã dành cho tôi.

          T- mối tình ngắn ngủi và nhiều day dứt nhất. T đến bên tôi vào những ngày niềm vui trong tôi hao hụt nhiều. T đến bên tôi khi trái tim tôi vẫn còn ngang dọc nỗi đau mà P để lại. Có lẽ, chúng tôi gặp nhau không đúng thời điểm. Có lẽ, khi ấy tôi chưa đủ sẵn sàng cho một mối quan hệ mới. Vì thế, đã đôi lần tôi làm tổn thương T. Để rồi khi bản thân nhận ra điều ấy cũng là lúc chúng tôi đi quá xa và không thể nào hàn gắn được nữa.

          Cái sau trong cuộc tình này là chúng tôi im lặng quá lâu mà không giãi bày cho đối phương những tổn thương người cũ để lại. Cái sai của tôi trong cuộc tình này là luôn để T chủ động mà tôi chưa một lần mở lời ân cần quan tâm. Đáng lẽ tôi phải nói cho T biết rằng tôi thương T nhiều đến thế nào. Tôi đã từng chạy mấy trăm cây số để gặp T vào một chiều mưa bão, để nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng ấy rồi tủi thân ra về. Cảm ơn T, cảm ơn những gì T đã làm cho tôi vào những ngày cuối cùng của tuổi trẻ.

          Hiện tại, sau một thời gian khủng hoảng, tôi đã sống rất tốt, rất bình yên. Sáng dậy thật sớm chuẩn bị đi làm, chiều về cùng bạn bè đi ăn, cà phê tán dóc đủ chuyện. Tối có thể ngủ một giấc an lành.

          Đúng, không ai muốn chọn cho mình sự cô đơn, nhưng nếu cô đơn mà thấy lòng thanh thản thì sợ gì cô đơn! Phải không?

          Rồi chúng ta sẽ chọn chung thân cùng một người, chẳng phải tình đầu, chẳng phải người ta yêu nhất, chẳng khắc cốt ghi tâm hay đời đời kiếp kiếp. Nhưng nhất định phải là người ta thương, ta cảm thấy an lòng và bình yên khi song hành cùng nhau giữa đa đoan được mất!

Đoạn 5: Yêu đương không còn quan trọng nữa.

          Đến một giai đoạn nào đó trong đời, người ta thấy chuyện yêu đương không còn là thứ quá quan trọng để nhất nhất một lòng vì nó nữa. Nói hơi vô tâm một chút, nhưng kiểu có cũng được, mà không có cũng được. Người ta vẫn có thể một mình sống tốt, vẫn có thể tự chăm lo cho chính mình một cách chu đáo mà không còn tha thiết cần một bàn tay chở che hay bao bọc nữa.

          Yêu đương, suy cho cùng như mây trên bầu trời, ai giữ nổi người muốn đi, ai đủ sức níu kéo người đã hết thương.

          Vậy cớ sao lại phải đau lòng vì một chữ "yêu". Hãy xem mọi thứ bình thường như lẽ hiển nhiên. Duyên đến thì hết lòng đón nhận. Duyên đi thì mỉm cười thật tâm tiễn đưa. Để thấy lòng thanh thản, thấy người bình an.

          Anh buông tay em ra
          Những dại khờ hôm qua
          Hãy để mưa cuốn hết
          Tình mình giờ phôi phai.

Đoạn 6: Phải đối xử thế nào sau khi chia tay?

          Trước đây, khi vừa mới chia tay tôi thật sự rất hận người đó, nỗi oán hận vì đã lấy trong tôi bao yêu thương tôi vùi tình cảm của tôi xuống mộ sâu. Những ngày đau khổ ấy tôi căn hận đến độ nghĩ rằng nếu người đó đứng trước mặt mình, có lẽ mình sẽ đâm một nhát dao vào tim để họ biết nỗi đau mình đang mang. Nhưng mọi thứ bắt đầu dần ổn hơn sau những ngày khổ sở ấy.

          Tôi thấy lòng nhẹ nhõm và không còn mang trong tim quá nhiều nỗi thù hằn. Tôi đã cân bằng lại cuộc sống, cho bản thân một cơ hội để thấy mình đang được sống và trân trọng. Tôi nghĩ, tha thứ cho nhau đi, sau này gặp lại, còn có thể mỉm cười chào nhau như những người bạn.

          Vậy mà, một ngày đẹp trời nào đó, sau hơn nửa năm không tin tức, con người đó lại nhắn cho tôi một dòng tin "Em làm ơn đừng nói về anh với người khác nữa được không". Tôi đã đọc xong ngớ người ra và phì cười, không lẽ "cha" này mắc căn bệnh ảo tưởng chưa hết. Tôi tự xét lại bản thân trong một năm qua mình có nói với ai về họ hay không. Lúc đó tôi định nhắn lại một tin "Anh làm ơn bớt ảo tưởng và đừng phiền đến cuộc đời em được không". Nhưng rồi lại nghĩ, nếu nhắn qua lại như thế thì bao giờ mới kết thúc câu chuyện, mình đã không quan tâm thì thôi nhẹ nhàng "đã xem" và không cần trả lời để họ biết họ chẳng là gì trong cuộc đời mình.

          Tại sao thay vì nửa năm không liên lạc lại không phải là một câu chào nhau, hỏi han nhau, mà lại là một câu hỏi vớ vẩn làm vậy? Nhưng thôi, có lẽ đó cũng là một cách người ta đối xử với nhau sau khi chia tay. Mình cũng không cần thiết phải bận lòng hay gặp lại họ lần nữa!

Đoạn 7: Kẻ thứ ba không có lỗi bằng người cho họ cơ hội.

          Người ta thường trách móc cái thứ ba như một tội đồ, và tôi cũng đã từng như thế. Cho đến một ngày tôi nhận ra rằng, ừ thì họ có lỗi, nhưng chính người cho hội cơ hội được bước vào cuộc tình ngang trái này còn đáng tội hơn.

          Bởi nếu đã nhất nhất thương mình thì làm sao để kẻ khác chen chân vào.

          Bởi nếu họ đủ lòng tin trong cuộc tình với mình thì đã không làm như thế.

          Kẻ thứ ba, dù biết mình đến sau hay vô tội bị người mình yêu lừa gạt đi nữa, thì cũng không tệ bằng chính người mở miệng nói yêu thương lại mang mình ra làm trò đùa.

Tại sao không kết thúc với mình rồi đường hoàng đến với một người khác? Ừ, thì cũng từ nguyên do tham lam mà ra. Mà yêu đương không có chuyện ba người. Tốt nhất mình rút lui, đem tình cảm này về vùi lấp vào tro rồi sống lại những tháng ngày bình yên mới.

          Rất lâu sau này, khi những kẻ đến người đi trong đời em, em sẽ hiểu sứ mệnh của em không phải vá lành tổn thương cho người khác, mà em chỉ cần làm tròn trọng trách yêu thương chính mình!

Đoạn 8: Có không niềm tin trong tình yêu.

          Hôm nay vô tình lướt qua facebook người cũ, thấy một dòng trạng thái "Không tin vào tình yêu". Chợt nhớ ngày chia tay, người nhắn cho tôi một tin rằng "Dù thế nào đi nữa cũng phải tin trên đời này tình yêu là có thật, chỉ là chúng ta gặp nhau không đúng thời điểm thôi".

          Trải qua nhiều năm sau đó, tôi vẫn luôn tin như vậy! Tôi luôn tin trên đời này tình yêu thật sự là có. Chỉ là sớm hay muộn, một người đủ chân thành và yêu thương mình thật tâm xuất hiện để vá lành những chuỗi ngày cô độc tổn thương trước đây!

          Cuộc đời này, chúng ta, không ai biết trước được bất cứ điều gì cả, nhất là trong tình yêu. Có người hôm qua yêu nhau đậm sâu, thề non hẹn biển, hôm sau đã ly tan giã biệt. Có người hôm qua nói nhất định từ bỏ, không yêu ai nữa, hôm nay vô tình va phải người người khiến lòng xao xuyến. Chuyện yêu đương thì làm sao lên kế hoạch được.

          Sống ở đời, chỉ cần đối xử chân thành thì chúng ta sẽ không phải hối tiếc. Tình yêu nào đâu có lỗi, lỗi do chúng ta làm cho nó trở nên phức tạp mong manh rồi đổ vỡ mà thôi.

          Hãy luôn tin rằng nắng ấm ở cuối con đường. Sau đau khổ là hạnh phúc. Chúng ta hãy tin vào tình yêu. Rồi sẽ có một người mang niềm tin trở về sưởi ấm cõi lòng mình!


          Em đã từng thương anh duy nhất cho đến một ngày em biết được rằng chính nhất trong anh, chẳng phải em!
          Anh từng nói em là duy nhất trong anh cho đến một ngày anh mang từ duy nhất ấy cho vài ba người đến sau em!

Đoạn 9: Anh có biết tuổi trẻ tươi đẹp là thế nào không?

          Là có một người để thương, để nhớ, và để đau. Cuộc sống mà, có điều gì là trọn vẹn giữa có trần đời này đúng không anh? Cuộc sống mà, nếu không mắc sai lầm thì làm sao trưởng thành!

          Sau những tháng ngày căm hận, dằn vặt. Em dành lời cảm ơn chân thành đến anh. Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, dạy cho em nhiều điều quý giá, dù là nụ cười hay niềm đau.
Em nguyện xin giữ hết tất cả!

Đoạn 10: Những ngày cuối năm em nhớ anh.

          Những ngày cuối năm thế này, lại làm em nhớ đến anh!

          Như nhớ đến một người dưng từng quen!

          Giờ em đủ bình tâm để nhìn lại tất cả!

          Em mong ở một phương trời xa xôi nào đó anh có thể bình an sống!

          Em sẽ không oán trách nữa, không oán hận anh đã cướp đi tuổi trẻ tươi đẹp của em!

          Em đã sống những ngày hiện tại rất bình yên!

          Đôi khi chúng ta quyết định từ bỏ một mối quan hệ, không phải người đó không tốt, không phải người đó không dành tình cảm cho mình. Mà sợ ngay giây phút mình hỏi bản thân, hoá ra là "cảm động" chứ không hề "rung động". Vậy nên, dù cho có cô độc nhưng nhất định quyết không được chọn một người mình không thương. Tội mình, tội người!

Đoạn 11: Chỉ vì một lời hứa.

          Chỉ vì một lời hứa mà người ta có thể cam tâm đợi đối phương cả một đời.

          Suy cho cùng lời hứa của nghĩa lý gì đâu, lời người nói là gió thoảng mây bay, là vui nhất thời, là muốn đạt được sự chiếm hữu nào đó nên có màng chi chuyện dài lâu.

          Suy cho cùng chỉ tại mình dại khờ nên tin vào tuyệt đối. Ngày người nói hãy đợi người về. Mình nói, người sẽ về, chắc chắn bao lâu mình cũng đợi. Vậy mà, qua bao mùa xuân hạ thu đông, qua bao mùa cây thay lá, qua bao lần nắng mưa, con đường xưa cũng đổi khác. Và chắc lòng người cũng đã đổi thay nên người không về nữa.

          Có lẽ khi con người ta trong lúc khó khăn cơ cực nên hứa hẹn đủ điều, đếnkhi ấm êm nhà cao cửa rộng lại lãng quên những lời thì non hẹn biển ấy!

          Một người vì thương mà chờ đợi như lẽ dĩ nhiên. Vì thương nên chờ mà bỏ lỡ bao chuyến đò ngang, bỏ lỡ bao người thật tâm trong đời, để đợi ngày tương phùng người trở về thực hiện lời hứa xưa.

          Rồi người cũng trở về, nhưng lời hứa vĩnh viễn hình hài quá khứ. Bởi mình thấy trong mắt họ là cả một bầu trời rộng lớn không có bóng dáng mình. Người hỏi sao mình khờ dại quá, sao không đến với ai đó mà lại tin làm chi lời hứa tuổi trẻ nông nổi. Ừ thì mình dại khờ nên mang cả tuổi thanh xuân ra đợi chỉ vì một lời hứa.

          Nhưng hỏi mình có hối tiếc không. Chắc chắn là không! Bởi nếu hối tiếc thì thời gian có trở lại được đâu! Người có trả lại cho mình tháng ngày thanh xuân được không? Mình chỉ giữ trọn lời hứa, còn mặc ai bội bạc, ai phụ tình, ai đổi trắng thay đen. Người có bình yên chăng!?

Đoạn 12: Anh có còn là anh của năm ấy? Em có còn.

          Ngồi với nhau vào một ngày cuối năm, cơn gió bấc vô tình len vào những khoảng lặng của hai chúng tôi. Anh hỏi tôi, lâu rồi em đã yêu ai chưa? Tôi hớp một ngụm trà, thấy điều gì đó đăng đắng trên môi, tôi mỉm cười nói với anh, ai thèm yêu một người đi qua đổ vỡ như em, nhiệt huyết ngày đó em mất rồi. Anh lại hút thuốc, thói quen bao năm vẫn thế. Anh nhìn tôi. Rồi nhìn xa xăm một khoảng không vô định. Tôi hỏi, còn anh thì sao? Anh im lặng và không nói gì cả. Hai chúng tôi cứ thế. Cứ lặng im sau hơn nửa năm không gặp nhau.

          Giá như ngày đó mỗi đứa bớt cái tôi một chút, để những hiểu lầm đổ vỡ đáng tiếc không xảy ra, để không phải mất nhau, để suốt hơn nửa năm ấy cả hai không phải sống trong lạc lõng cô đơn.
Anh hỏi, có phải tại anh làm tôi không còn tin vào tình yêu nữa?!

          Tôi nói, không phải tại anh, mà tại cả hai chúng ta đã cho đi quá nhiều. Nhiệt huyết năm ấy, ước hẹn năm ấy, và chúng ta của năm ấy, bây giờ không còn đủ can đảm để yêu như ngày nào. Em đã sống cho mình nhiều hơn. Tình yêu đối với em không còn là quan trọng tuyệt đối, em cũng không còn đủ sôi nổi để yêu một cách mãnh liệt. Có lẽ anh cũng vậy!

          Anh bảo, sau hôm chúng ta chia tay, anh đã bắt đầu một mối quan hệ mới. Anh quen vài người nữa. Tôi hỏi anh có hạnh phúc không. Anh trả lời, anh nhớ em. Ngoài trời bắt đầu mưa phùn rơi. Em đâu còn là cô gái ngây thơ để rung động bởi những lời nói ấy. anh cũng đâu còn là anh của năm tháng ấy...!

          Tiếc nuối, nhưng nếu hỏi rằng có nên quay lại cùng nhau không. Tôi sẽ nói, không! Vì chúng tôi đủ cách xa để có một khoảng thời gian bình yên vá víu cõi lòng.

          Nếu được yêu anh, em xin hẹn kiếp sau!

Đoạn 13: Dại khờ nữa chăng?


Đoạn 14: Ước mơ năm ấy đâu rồi.

          Bầu trời hôm nay rất xanh,
          Nhưng, anh chẳng là anh của em nữa rồi.

          Ước mơ năm ấy của chúng ta là sẽ tốt nghiệp cấp ba rồi cùng đỗ vào một trường đại học, có thể ở cùng nhau trong ký túc xá, cùng chung một giảng đường, và bắt đầu vẽ nên những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp.

          Và rồi chúng ta cũng thực hiện được điều đó. Chúng tôi đã có những ngày thật yên bình bên nhau trên giảng đường đại học, những ngày hai đứa thức đến khuya để ôn thi. Những ngày tôi ngủ quên trên vai anh ấy. Những ngày tôi không còn sợ bất cứ điều gì trên thế gian này nữa. Chỉ muốn cùng anh ấy sống vui vẻ!

          Tiếc là, bốn năm đại học nhanh như chớp mắt. Thế rồi, chúng tôi bị cuốn vào guồng quay cuộc đời. Ít năm sau đó anh ấy đám cưới. tôi nhận thiệp hồng mà lòng đau khôn xiết. Thế làm khép lại mộng mơ thời thanh xuân. Khép lại những tháng năm thật bình yên. Anh từng nói anh muốn sống một cuộc đời giản dị. Còn tôi, tôi muốn vẫy vùng, tôi tham vọng cao xa. Có lẽ vì thế mà tôi im lặng chọn cách giữ lấy niềm thương nỗi nhớ này cho riêng mình.

          Anh phải hạnh phúc, anh nhé!

          Đâu phải lần đầu đi qua bão giông
          Đâu phải lần đầu kỳ vọng
          Mà can cớ chi em phải buồn
          Cuộc đời vốn dũ cuộc chơi
          Thắng-thua thường tình... thế thôi!

Đoạn 15: Cảm ơn anh đã cho em biết trưởng thành.

          Anh thân yêu, vậy là kể từ ngày anh nói chúng ta dừng lại, mới đó thấm thoát đã hơn một năm rồi. Ngần ấy thời gian không quá dài nhưng đủ đẻem có thể sắp xếp lại những mảnh vỡ nát đau lòng. Giờ đây, em sống an nhiên hơn. Tuy có một chút tẻ nhạt, nhưng em hài lòng về hiện tại.

          Em không còn những đêm chập chờn chờ đợi tin nhắn anh, không còn những ngày sống phập phồng lo sợ. Người ta dễ dàng học cách chấp nhận khi biết đã hết hy vọng từ đối phương. Chứ mỗi ngày sống trong lo lắng hoang mang thật sự rất kinh khủng. Anh đã cho em biết một kết thúc cuối cùng trong câu chuyện của hai chúng ta. Giây phút anh nói chúng ta dừng lại, em thấy trong mắt anh muốn giải thoát. Vậy nên, em tôn trọng điều đó.

          Hơn một năm qua, kể từ ngày anh nói anh sẽ rời đi, sẽ kết thúc tất cả tại đây. Em thấy mình mạnh mẽ hơn nhiều. Mạnh mẽ từ trong đau đớn và tổn thương là thứ mạnh mẽ kiên cường nhất. Em không còn sợ những đêm mưa lớn có sấm sét làm em giật mình nữa. Vì em biết đã không cìn anh để nũng nịu cho anh dỗ dành. Em tự đặt báo thức mỗi sáng. Vì em biết đã chẳng còn anh để mèo nheo như trước nữa. Em tự học cách nấu ăn, tự chăm sóc bản thân tự chu đáo. Có lẽ em phải cảm ơn anh, cảm ơn anh đã rời bỏ em để em trưởng thành hơn.

          Và, nếu sau này em có yêu một chàng trai nào khác. Và, nếu đời em không may bị bỏ rơi một lần nữa. Em cũng sẽ không bất ngờ hay bỡ ngỡ. Vì những ngày tháng này đã rèn cho em có một trái tim kiên cường rồi!

          Tạm biệt anh!

          Hờn giận làm chi những dại khờ năm ấy. Thương cũng đã trót thương rồi. Đau cũng đã trót đau rồi. Anh là em hay là của ai, giờ này có nghĩa lý chi đâu! Hãy giữ lại những gì đẹp nhất mà một thời bên nhau.

Đoạn 16: Đàn bà ba mươi.

          Anh biết không, đàn bà ba mươi, đã đi qua đủ đầy những chênh vênh đổ vỡ, nên nỗi đau cũng trở nên bão hòa. Không có nỗi đau nào là đau nhất. Cảm xúc dường như chai sạn hết cả.

          Anh biết không, đàn bà ba mươi, khóe mắt họ bắt đầu có nếp nhăn, làn da không còn mịn màng, bàn tay không còn mềm mại như trước nữa. Đàn bà ba mươi bắt đầu sợ già. Mà thứ đang bà sợ nhất trên đời này có lẽ là già. À không, già và cô độc!

          Giá như, đã từng không cố chấp thì có lẽ bây giờ cũng đang nằm trọn trong vòng tay của một gã đàn ông nào đấy, chứ chẳng phải một mình trong đêm giữa căn nhà lạnh vắng thế này.
Giá như không cố chấp thì chắc đàn bà trên đời này đã hạnh phúc hết rồi!

Đoạn 17: Yêu làm chi đàn bà như em.

          Yêu làm chi đàn bà như em,
          Có gì đâu ngoài những vết thương sâu.

          Đàn bà như em, ngoài một trái tim đã vỡ, ngoài những lần lòng tin bị đánh mất, thù còn gì nữa để anh yêu mà anh thương.

          Em thấy mình không đủ xứng đáng với tình yêu của một người đàn ông như anh, một người đàn ông là mơ ước của biết bao nhiêu phụ nữ giỏi hơn em, đẹp hơn em ngoài kia.

          Chiều hôm nay em thấy anh đứng trước nhà đợi em. Bất giác, khoảnh khắc nào đó em nhìn vào mắt anh, em thấy lòng mình đau hoang hoải. Không phải em không rung động, em cũng là đàn bà. Nhưng đàn bà đi qua đổ vỡ nên sự rung động ấy không  còn mãnh liệt nữa. Tất cả luôn ở mức bão hòa, kể cả anh có lặng lẽ rời xa hay biến mất. Anh sẽ vĩnh viễn không thể vượt qua bức tường thành vững chắc của sự lạnh lùng, trơ trọi mà em dựng nên đã bao năm được đâu.

          Đừng yêu em nữa anh nhé, đường thương em nữa anh nhé, đàn bà như em, anh yêu sẽ đau, em vương cũng khổ. Em đã chọn về mình một kiếp cô độc!

          Và, em chúc anh, trong cõi ngân hà này sẽ tìm được một người xứng đáng với anh!

          Giá như anh cũng nhớ
          Những điều anh đã quên
          Giống như em chẳng thể
          Cả đời này không quên.

Đoạn 18: Đừng thương một người như em.

          Thế gian có bao nhiêu người tốt hơn em, giỏi hơn em, đẹp hơn em. Tại sao anh lại chọn thương em?

          Không phải em không nhận ra tình cảm của anh dành cho em. Nhưng em xin lỗi, đó là cảm động, chưa hề rung động. Anh nói em lạnh lùng cũng được, vô tâm cũng được, vì em sợ ngộ nhận tình cảm em dành cho anh rồi anh hy vọng. Em không trả nổi món nhận ân tình này!

          Đừng thương em, một kẻ đi qua quá nhiều đổ vỡ nên em không còn nhiệt huyết nữa, tâm trạng cũng mưa nắng thất thường, cũng chẳng thể nói những lời yêu đương ngọt ngào. Em sống rất bình lặng, sẽ không thể cùng anh bất chấp giữa cuộc đời này.

          Anh rất tốt với em, không phải em không nhận ra tình cảm anh dành cho em. Chỉ là em không thể nào đáp lại anh. Em không thể nào làm trái với cảm xúc của chính mình. Không thể vì một người thương mình mà mình bất chấp ở bên họ khi không có tình cảm. Như thế là tội lỗi và không công bằng với anh. Thà giờ đây em để anh buông một chút, đau một chút, rồi anh sẽ quên em. Quên em như một người đi ngang qua đời anh.

          Còn đời em, có lẽ hiện tại đối với em như thế này đã yên ổn lắm rồi. Yên ổn vì có một công việc ổn định, có gia đình để trở về và bạn bè để  yêu mến. Chuyện tình cảm không phải cứ muốn là được, tìm là thấy. Nếu dễ như thế có lẽ chúng ta đã bên nhau rồi.

          Em mong anh sống thật hạnh phúc. Rồi sẽ có một người thương anh thật nhiều. Một người chưa đổ vỡ như em, họ sẽ cùng anh sống những ngày sôi nổi và nhiệt huyết. Em tin như thế. Anh nhất định sẽ hạnh phúc!

          Em không tin vào ma quỷ, nhưng có một thứ trên đời em luôn tin, đó là bất cứ ai cũng có thể buông tay rời bỏ mình ngay khi mình không biết, mình đã làm gì sai?

          Khờ khạo là gì hả anh?

          Có phải là mình biết con đường mình đi sẽ lắm trông gai, vô vàn khổ đau, trăm ngàn nước mắt, ngập tràn đắng cay, tỉ lần thất vọng, nhưng mình vẫn bất chấp đổi lấy những ngày bên anh!

          Như thế có phải khờ khạo lắm không anh?

Đoạn 19: Đừng tin lời đàn ông.

          Anh sẽ bên em đến hết cuộc đời.
          Anh chỉ yêu mỗi một mình em.
          Nếu có kiếp sau anh vẫn sẽ tiếp tục yêu em.
          Anh xin hứa lần đầu cũng là lần cuối anh làm em buồn.
          Nếu không có em chắc anh sống không nổi.

          Đó là một trong tám ngàn chín trăm lẻ hai câu hứa từ đối phương mà rõ ràng chúng ta đủ nhận thức để biết rằng nhiều khi chỉ là một câu nói nhất thời. Hoặc giả còn tệ hơn là một câu hứa vui. Chứ có nhiều người hôm qua vừa nói "Anh sẽ trọn đời bên em", hôm sau đã xách dép bước ra khỏi cuộc đời mình. Nhưng mà ngộ lắm, nhất là phụ nữ, muôn đời nếu đàn ông yêu bằng mắt, thì phụ nữ yêu bằng tai. Vậy nên, chỉ cần nghe mấy câu nói đại loại như vậy là lý trí chạy đi đâu mất tiêu! Nhiều khi nổi giận lôi đình mà chỉ cần nghe vài ba câu tỉ tê xin lỗi thì bỗng nhiên cơn thịnh nộ tan biến hết. Lại ngoan ngoãn cuộn vào lòng người đàn ông như đứa trẻ con. Hoặc giả, chuẩn bị cương quyết nói lời chia tay, đàn ông họ van xin vài câu mật ngọt thì lòng lại suy nghĩ, hay là cho nhau thêm một cơ hội, rồi những hình ảnh tốt đẹp của đối phương hiện lên làm lấn át đi bao nhiêu sự xấu xa giả dối. Thế là chấp nhận đem cuộc đời mình ra đánh cược lần nữa.

          Phụ nữ dù mạnh mẽ thế nào thì muôn đời vẫn là phụ nữ. Làm sao lường hết được những lời nói tẩm đường mật của đàn ông. Phụ nữ muôn đời ngốc nghếch, sự ngốc nghếch đáng yêu để nhận về mình bao thua thiệt. Rõ ràng biết đàn ông của mình ngoại tình. Nhưng luôn bao dung và thứ tha. Lại muốn ba qua tất cả, để giữ lại mái ấm nhỏ cho con cái. Đàn ông luôn nghĩ rằng mình có một đặc quyền là họ có thể làm tổn thương phụ nữ bất cứ lúc nào.

          "Anh chỉ đến bên em lúc buồn.
          Vậy những ngày vui anh về nơi đâu?"

          Những ngày vui anh dành cho cô nhân tình bé nhỏ hết rồi. Có nhiều người cho rằng mình đủ mạnh mẽ để buông bỏ. Nói thì hay nhưng có mấy ai dám buông.

          Đời người chớp mắt đã hóa tàn tro, đâu thể nào cứ tan tan hợp hợp. Vì nghĩ như thế là đau lòng. Đau lòng nhất vẫn là phụ nữ!

Đôi khi người làm ta nhớ nhất, không phải tình đầu, chẳng phải tình dài lâu. Mà chỉ là một người bước cùng ta một đoạn nhân duyên ngắn ngủi, mang những nhiệt thành của tháng ngày ấy mong vá lành thương tâm trong lòng ta.

Đoạn 20: Có không chuyện dành cả thanh xuân để yêu ai đó.

          Vậy thanh xuân là bao lâu?
          Có ai trả lời được câu hỏi đó không?

          Chỉ cần thương một người thật lòng thì dù cho một ngày, một tuần, một tháng hay thậm chí một giây thôi cũng đã đủ đau lòng lắm rồi. Nhưng, chúng ta cần phải đau lòng, nhất là trong tuổi thanh xuân để học cách trưởng thành.

          "Trái tim đáng giá nhất là trái tim có nhiều vết vá."

          Thuở nhỏ cha mẹ có thể dạy  ta đạo lý, đến trường thầy cô dạy ta kiến thức. Nhưng có những thứ không ai có thể dạy ta ngoài việc ta phải tự trải qua, nhất là trong chuyện tình cảm. Trong chuyện tình cảm không ai khôn hơn ai, vì mỗi người có một cuộc đời riêng. Chúng ta không thể kêu bạn bè "mày giải cho tao cách yêu đứa này đứa kia". Vì cái đứa nó yêu có giống với cái người mình yêu đâu mà dạy.

          Việc của chúng ta là gì?

          Đó là sống hết mình, yêu bằng tất cả sự chân tình của bản thân, để dù cho có chuyện gì xảy ra mình cũng không hối tiếc. Việc còn lại là duyên số. Mạnh mẽ cũng là một chọn lựa. Yếu đuối cũng là một chọn lựa. Quên cũng là một chọn lựa. Giữ trong lòng cũng là một chọn lựa. Và chúng ta không thể nào lên kế hoạch rằng mình chọn giữ lại những gì và bỏ đi những gì. Vì nếu yêu chân thành thì người ta sống với tình yêu đó bằng bản năng chứ không còn là lý trí nữa mà chọn với lựa. 

          Nếu có lỡ dùng hết thanh xuân để yêu một người cũng không sao. Chỉ cần chúng ta không ân hận. Thanh xuân luôn bao dung như một người tri kỷ với ta. Đừng buồn khi tuổi trẻ ấy bạn chưa hạnh phúc. Số trời luôn sắp đặt mỗi người một vận mệnh. Hoàng tử sẽ đến vào một ngày chúng ta không ngờ nhất. Đừng hối tiếc những chuyện đã qua. Đừng do dự những chuyện hiện tại. Và đừng sợ đau thương ở tương lai. Hãy sống như một đóa hướng dương, kiêu hãnh và rực rỡ.

          "Mây là của trời hãy để gió cuốn đi.
          Anh nếu là của người ta thì em giữ làm gì?"


          Em có tin vào tình yêu đời đời kiếp kiếp không?
          Không
          Tại sao?
          Bởi nếu có đời đời kiếp kiếp anh đã không từ bỏ em rồi. Và nhân gian này, chẳng ai phải khổ vì một chữ tình!
          Vậy em tin vào điều gì?
          Em tin không có gì là mãi mãi, kể cả anh, và nỗi đau!

Đoạn 21: Chúc cô ấy hạnh phúc với kẻ phản bội như anh.

          Tôi đã từng ngu ngốc đợi anh chỉ vì lần chia ly ấy anh lặng im. Phải chi anh nói anh không về nữa. Đằng này anh cứ lặng im như thế để tôi nuôi hy vọng hết năm này tháng nọ. Vì tôi luôn nghĩ rằng dù cho anh có đi khắp chân trời góc bể thì anh cũng sẽ về bên tôi. Chỉ vì tôi tin vào tình cảm của chính mình mà kiên tâm đợi. Rồi rốt cuộc anh cũng về, nhưng mà về với một cô gái khác.

          Ngày gặp lại nhau, ngày anh nở nụ cười giữa cơn mưa mùa hè như vừa mới hôm qua, ngày mà tôi cầm trên tay tấm thiệp hồng, ngày mà tôi biết mình đã sai thảm hại khi cố tin vào những điều viển vông. Tôi không trách anh thay lòng, tôi chỉ trách bản thân mình quá ngu ngốc để ôm ấp mộng tưởng xa vời.

          Rồi ngày mai, anh sẽ bước vào giáo đường cùng một cô gái khác, cô ấy sẽ mặc chiếc áo cưới màu trắng, sẽ được anh đeo vào tay chiếc nhẫn cưới, sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian. Mà lẽ ra tất cả những điều ấy phải là của tôi. Tôi xứng đáng được hạnh phúc, xứng đáng được cùng anh làm nên một kết thúc có hậu cho một câu chuyện tình.

          Lẽ ra, ngày ấy tôi không giới thiệu anh cho cô ấy, để hôm nay tôi không mất đi một người bạn và một người yêu. Tại tôi, tôi tin tưởng rằng khi mình trao đi tình yêu thương thì sẽ nhận về yêu thương ngần ấy. Và, tại tôi chủ quan đã biến mình thành kẻ thứ ba trong cuộc tình mà tôi đến trước.

          Tôi sẽ không quên người tôi nhận được tin nhắn từ cô ấy, cô ấy bảo tôi buông tha anh, anh bên tôi chỉ vì nghĩa, tình đã cạn rồi. Tôi hỏi anh có phải như vậy không, anh nói một tiếng "ù" nhẹ bẫng. Hóa ra, bấy lâu nay tôi bị lừa dối. Hóa ra, những status yêu thương cô ấy úp mở trên Facebook, những bức ảnh che mặt người đàn ông đó là anh. Tôi đã từng có một cảm giác thân quen chẳng thể nào giải thích. Hóa ra, lúc ở bên tôi, anh và cô ấy đã âm thầm quen nhau. Hóa ra, lòng người đáng sợ như thế.

          Cô ấy rất giỏi, nếu cho cô ấy thi một trò chơi nào đó thiên về chuyện tranh giành. Anh rất giỏi nếu cho anh làm một diễn viên. Còn tôi rất tệ, nên mới ngây thơ tin tưởng như vậy. Nhưng dù sao đi nữa cũng cảm ơn anh và cô ấy đã dạy cho tôi bài học vô giá về lòng tin phải biết đặt sao cho đúng chỗ.

          Dù sao cũng chúc anh có thể yêu cô ấy đến cuối đời. Chúc cô ấy đủ bản lĩnh để giữ chân một người đàn ông đã từng phản bội như anh. 

          Người ta vẫn nói, ngựa quen đường cũ!

          Em không cần phải khóc
          Anh cũng chẳng phải đau
          Tụi mình hết thương nhau
          Là an bài duyên số.

          Người trách ta - quên nửa buổi chiều
          Ta giận người - những điều chưa nói
          Cuộc tình này vô hình như sương khói
          Thôi, đành thôi...!

Đoạn 22: Tìm một người đàn ông tốt như trúng số độc đắc.

          Tìm được một người đàn ông tốt cho cuộc đời mình cũng giống như trúng một tờ vé số độc đắc vậy. Đàn ông thì nhiều, đủ loại trên đời, giàu nghèo sang hèn có tất, nhưng tốt ở đây là người đàn ông đó có đủ bao dung, đủ chân thành, đủ chung thủy để cùng mình cần bó suốt đời hay không.

          Mỗi người, nếu may mắn thì chỉ cần gặp và yêu một người là đủ. Nhưng có người phải trải qua vài ba mối tình mới yên phận. Có người kém may mắn hơn phải đi qua mấy chuyến đò dang dở mới thấy người thương đang vẫy tay chờ mình bên kia con sông cuộc đời.

          Đàn ông tốt không phải là đàn ông sáu múi, lịch lãm, ga lăng, đi xế sang hay làm ra thật nhiều tiền. Mà chỉ đơn giản là một người đàn ông biết quan tâm người mình thương, có thể nói năng khô khan một chút nhưng phải chân tình, có thể không hiểu biết hết những thói quen và tính cách của mình, nhưng sẵn sàng vì mình mà chịu nhún nhường và vị tha.

          Đàn ông trên đời này nhiều vô kể. Không phải mình vô tâm vô tình mà không biết họ thương mình. Chỉ là họ chưa mang lại cho mình cảm giác an toàn và bình yên khi cạnh bên. Có thể mỗi người sẽ có nhiều quan điểm khác nhau về việc chọn một người để gắn bó đến suốt đời. Nhưng với tôi điều đầu tiên, người đàn ông đó cần mang lại cho đối phương phải là sự chân thành, ấm áp và cảm giác an toàn bình yên khi ở bên cạnh. Có thể người đàn ông đó không giàu không đủ đầy về vật chất, nhưng chắc chắn anh ta phải giàu tình cảm mới có thể khiến tôi rung động.

          Đàn ông giống như sao trên trời, lung linh đó, huyền diệu đó. Nhưng khi đến gần mới biết hóa ra chỉ là hư không. Thay vì chọn một ngôi sao xa xôi thì hãy chọn một nhành hoa dại ven đường nhưng đủ mạnh mẽ đi qua bão giông, vẫn vươn tốt mỗi ngày.


          Đàn bà ngộ lắm, quanh năm suốt tháng nấu không biết bao nhiêu bữa cơm cho gia đình. Vậy mà khi đổ bệnh, chỉ cần người đàn ông nấu một bát cháo lớn đến bên giường đã xúc động rơi nước mắt.

Đoạn 23: Gửi em, người yêu cũ của người yêu cũ.

          Tôi biết sau khi ruồng bỏ tôi, anh ta đã đến bên em và không được bao lâu thì hai người cũng đã li biệt. Em có biết cảm giác của tôi lúc đó là thế nào không? Thật sự rất hả hê, em cướp bồ chị thì em cũng sẽ lãnh hậu quả không tốt đẹp gì đâu.

          Tôi cười lên trên nỗi đau của em. Tôi thấy ông trời thật sự rất công bằng khi kết cục của em là như thế!

          Sau đó một thời gian, tôi bắt đầu bình tâm lại, đâu đó vài lần tôi gặp em, tôi thấy khuôn mặt em hốc hác đi nhiều, không còn sức sống hay sự kiêu hãnh như ngày em dành được anh ta từ tay tôi. Tôi chợt thấy tội cho em.

          Suy cho cùng cũng là các con người. Suy cho cùng trên thế gian này mọi khổ lụy cũng cho một chữ tình mà ra. Suy cho cùng tôi và em vô phúc nên trao nhầm tình cảm cho một người đàn ông không ra gì.

          Nếu là tôi của cái hôm anh ta nắm lấy tay em và nở một nụ cười khinh khi vào mặt tôi thì có lẽ ngày gặp lại này tôi sẽ xâu em làm trăm mảnh. Nhưng không. Tôi ngộ ra rất nhiều điều từ ngay giây phút tôi chết đi sống lại trong bệnh viện sau ý định kinh hoàng kết thúc cuộc đời. Anh ta không đáng để tôi phải khổ sở thế này. Và em cũng vậy!

          Có lẽ em cũng thấy mình sai khi cố chấp giành giật một người đàn ông và cuối cùng em cũng tay trắng trên trường tình ái. Và tôi, cũng đã sai khi cố níu giữ anh ta, vì nếu không phải là em thì vẫn sẽ có bao người khác đến.

          Anh ta xem tình yêu như thứ quà miễn phí mà hào phóng ban khác cho thiên hạ. Tôi và em như những đứa trẻ nhỏ quấn quít để được nhận quà.

          Gửi em, người yêu cũ của người yêu cũ, mạnh mẽ lên em. Đời còn dài, đừng cố níu lấy những thứ hư ảo vì em cũng có hạnh phúc đâu. Chúng ta chỉ có một lần để sống, hãy tìm một người xứng đáng với em.

Đoạn 24: Giữ làm chi một người như thế hả em?

          Một người đã mang đến cho em không biết bao nhiêu nước, mắt nỗi buồn nhiều hơn niềm vui. Một người khiến em phải đánh mất đi bản thân khi ở bên cạnh họ. Một người đã lấy đi trong em quá nhiều niềm tin và trả lại những phũ phàng đắng chát. Chia tay rồi, em giữ làm chi nữa một người như thế!

          Ai trong đời mà không một lần lầm lỡ. Ai trong đời không yêu sai bao giờ. Và em, yêu sai người ấy cũng là lẽ thường tình. Em không có lỗi trong chuyện ai rời bỏ ai, ai hết yêu ai. Vì suy cho cùng, người muốn ở lại thì họ không cần bất cứ lý do hay sự níu kéo nào cả.

          Em giữ làm chi những thứ không thuộc về mình. Cưỡng cầu là điều bất hạnh nhất trong đời, em có biết không. Em hãy quên đi anh ta, hãy cho con tim mình được thảnh thơi sau chuỗi ngày lầm lỡ.

          Em biết không, thứ mạnh nhất trong đời này đó không phải là tình yêu đâu. Mà đó là lòng người, lòng người khi đã muốn buông bỏ thì dù cho em có trăm kế nghìn phương cũng không cách nào giữ nổi. Đừng vô ích, kẻ chịu thương tổn là em thôi.

          Giữ làm chi một người đã muốn đi rồi hả em!?

          Đáng sợ nhất trong một mối quan hệ không phải là cãi nhau, mà đó là sự im lặng. Kẻ này không buồn giải thích hay phân bua với kẻ kia nữa. Cứ như thế mà dần dần xa cách rồi chấm dứt tất cả!

Đoạn 25: Sau khi chấm dứt một mối quan hệ.

          Ngày trước, sau khi chấm dứt một mối quan hệ tôi thường nghĩ rằng phải tìm đủ mọi cách để cắt đứt liên lạc với họ, thậm chí là để họ biến mất biến vĩnh viễn khỏi cuộc đời mình. Sau này khi đi qua vài ba mối tình, vài ba kẻ đến rồi đi trong đời mình. Tôi thiết nghĩ không cần làm điều đó.

          Ví như chỉ có một con đường duy nhất từ nhà đến công ty, con đường mà ngày xưa người ta chở mình đi, không lẽ bây giờ chia tay thì không đi con đường ấy nữa. Ví như những quán ngày xưa mình với người ta đi chung, bây giờ chia tay lại không thể đi ăn cùng bạn bè được nữa hay sao. Rồi cái nơi lưu trữ nhiều kỉ niệm nhất chính là Facebook. Từng dòng status, từng tin nhắn, bao nhiêu ảnh kỷ niệm của hai đứa. Chia tay rồi chẳng lẽ phải block nhau ra khỏi cuộc đời.

          Tôi nghĩ gì không cần làm điều đó, kẻ can đảm chính là kẻ dám đối diện với bản thân, đối diện với mọi sự thật mất mát, chứ không thể nào trốn tránh mãi. Tôi sẽ sống thật hạnh phúc thật vui vẻ và thành công để cái người trước đây từng chê bai từng rời bỏ tôi phải thấy được rằng dù cho không còn họ tôi vẫn ổn đấy thôi.

          Chiều nay, vô tình tôi bấm vào tìm kiếm nick của người cũ, và chợt nhận ra anh ta đã block nick tôi từ khi nào không biết. Tôi mỉm cười và thấy anh ta thật trẻ con. Từ ngày chia tay, tôi chọn các đối diện thì anh ta chọn cách trốn tránh, tôi chọn cách giữ lại mối quan hệ đơn thuần là người dưng từng quen, còn anh ta thì cắt đứt như người xa lạ.

          Nhiều khi tôi nghĩ, con người này, ngày xưa mình đã từng yêu vì điều gì. Có phải kết thúc này là điều hiển nhiên. Là ông trời muốn giải thoát cho tôi khỏi một người đàn ông quá nhu nhược ấy.

          Dù sao cũng cảm ơn anh ta cho tôi biết được mình đã can đảm dũng cảm thế nào khi dám đối mặt với tất cả những đổ vỡ. Cảm ơn anh ta cho tôi biết trên đời này còn có một loại đàn ông nhu nhược như thế. Nếu có gặp lại tôi vẫn mỉm cười chào. Phần còn lại, tùy anh!

Đoạn 26: Đàn ông ngoại tình.

          Đàn ông ngoại tình hay cho mình lý do rằng vợ nhà đã không còn dịu dàng, trẻ đẹp nữa! Nhưng thử hỏi các anh có biết, năm tháng dần trôi đi, sự trẻ đẹp ấy đã bị đánh đổi bởi bao nhiêu tất tả lo cho chồng con, lo cho mái ấm nhỏ này được chu toàn?

          Phụ nữ ai mà chẳng mong muốn mình được xinh đẹp trong lòng đối phương. Nhưng khi có con cái, tất cả đều nhường lại hết cho quyền lợi của con, chỉ mong con khỏe mạnh lớn lên, chỉ mong có thể nấu được những bữa ăn thật ngon cho chồng.

          Các anh có biết khoảnh khắc phụ nữ vừa tủi vừa khủng hoảng nhất là khi nào không? Đó là khi mang thai, từng ngày cảm nhận được sự thay đổi của bản thân nhưng người chồng lại vô tâm vô lo mà sa vào cuộc vui quên mất nhiệm vụ phải về sớm với vợ con. Đó là những đêm con bệnh phải thức trắng đêm túc trực chăm lo khi mà các anh đã ngủ say nào có hay. Vậy tuổi trẻ này, thanh xuân này đánh đổi như thế có xứng đáng không?

          Ngày xưa, anh nói thương vì tính tình chứ không phải hào nhoáng bên ngoài, vậy mà giờ đây, khi sờ lên những vết rạn trên bụng, khi thấy những nếp nhăn trên khóe mắt, mồ hôi nhễ nhại trên trán, anh lại cho rằng không tươm tất nên anh mới chán nản. Vậy thử hỏi cả ngày quần quật chăm lo cho mái ấm này, phải tính toan chuyện cửa nhà, còn anh, anh nghĩ mình đã hoàn thành nghĩa vụ của một người chồng, người cha khi mang tiền về nhà. Nhưng anh lại quên mất cái người đang đầu tắt mặt tối trong ngôi nhà này cũng từng tốt nghiệp với tấm bằng hạng ưu. Mà vì thương một người đàn ông đã đánh đổi, hy sinh, từ bỏ tất cả đam mê và ước mơ của mình để trở về làm tròn nhiệm vụ một người vợ, người mẹ. Kiếm tiền, cái người phụ nữ anh gọi là ăn bám ấy vẫn thừa sức làm ra tiền. Còn mấy cô nhân tình trẻ đẹp được anh cung phụng chỉ chìa tay xin tiền. Vậy mà anh chằng một lời trách cứ.

          Anh đã hết trách nhiệm với gia đình này chưa?
          Anh còn xem đây là mái ấm không?

          Trong muôn vàn lý do từ bỏ, làm ơn đừng nói vì chúng ta không hợp. Đó là ngụy biện , thà cứ nói là hết yêu. Vì không hợp, vậy ngần ấy thời gian qua chẳng lẽ là lừa dối hay sao!?

Đoạn 27: Yêu mà vẫn cô độc thì thật đáng thương.

          Anh có biết nỗi cô đơn đáng sợ như thế nào không? Thà khi sinh ra rồi lớn lên người ta cô độc như một điều hiển nhiên. Còn em, yêu một người mà vẫn cô độc thì thật sự rất đáng thương.
Yêu một người, dành tất cả tình thương cho người đó, trao đi hết những gì mình có, thì thử hỏi lúc người ta lạnh nhạt tàn nhẫn, mình còn gì ngoài xót xa cô độc đây anh!

          Vậy mà suốt ngần ấy năm tháng thương anh, em giống như một mình lênh đênh giữa biển khơi, một mình chống chọi lại với bão giông cuộc đời. Ngôi nhà này anh thích thì về, buồn thì đi, khiến những bức tường cũng trở nên một màu ảm đạm. Từ ngày anh xem cái nái ấm của chúng ta như nơi trọ dừng chân, cũng là ngày em xót lòng ôm trong tim nỗi cô độc tột cùng.

          Anh biết không, em không dám bật nhiều đèn, không dám nấu ăn trong gian bếp, không dám mở tivi xem một bộ phim, không dám ngủ trong căn phòng của tụi mình, vì em sợ, sợ bất cứ nơi đâu cũng có hình bóng anh. Lúc ấy, bao nhiêu nước mắt bỗng thi nhau rớt vội trên khuôn má gầy gò thương nhớ của em.

          Anh đến vá lành những tàn tích của người cũ để lại. Nhưng trót đâm thẳng vào tim em một nỗi đau mới sâu hơn. Nỗi đau của một kẻ từng được yêu thương nhưng lại rơi vào bi kịch của yêu thương ấy.

          Người ta nói đau quá sẽ tự khắc buông. Em tự hỏi đến khi nào mình mới đến tận cùng nỗi đau để có thể thanh thản buông tay anh. Trả cho trái tim mình về sự tự do để thôi không làm tổn thương chính mình nữa!

Đoạn 28: Ngày kỷ niệm của tụi mình.

          Có một ngày tan ca ra về, điện thoại hiện lên nhắc nhở ngày kỷ niệm 3 năm quen nhau của hai đứa. Bất giác em nhận ra, tụi mình đã yêu nhau lâu như thế, tụi mình đã xa nhau lâu như thế cơ à!

          Suốt chặng đường về, vừa chạy xe vừa nghĩ đến anh. Nghĩ đến nhưng không phải còn yêu mà bởi vì có những điều khác sâu trong tiềm thức bỗng có cơ hội được chỗi dậy. Nghĩ đến những ngày tháng êm đẹp chúng ta từng trải. Qua con đường này anh từng chờ em bao mùa cây thay lá, và đã bao người đến trong đời anh thay em.  Có những hôm mới chia tay nhau, em không dám chạy trên con đường này. Không có đủ dũng cảm đối mặt với những thân thuộc nơi đây. Nhưng rồi có ai trốn tránh được mãi đâu phải không anh? Chàng trai em thương biết đâu lại đứng ở ngã tư nào đó trên những cung đường mình từng đi qua.

          Chiều nay em ghé vào quán cà phê ngày xưa, cũng đã lâu lắm rồi em chưa đến nơi đây. Kể từ ngày chúng ta cãi nhau, anh hất tay em ra khỏi bàn tay anh và để rơi mất chiếc nhẫn đính hôn của hai đứa. Lúc ấy anh cương quyết từ bỏ, kiên quyết rời đi. Anh nói anh không thương em nữa đâu. Anh nói chúng ta không hợp. Chúng ta quen nhau ngần ấy năm tháng mà bảo không hợp sao anh? Nhớ ngày đầu khi yêu, anh nói sao mà sở thích của em với anh giống nhau quá. Vậy mà cái hôm cô ta chờ anh trước khi anh từ biệt em, anh lại lùng dứt bỏ tất cả. Hóa ra, chỉ do em huyễn hoặc rồi ôm mộng hoang đường chứ anh nào có yêu thương.

          Chiều nay, sau bao năm, quán đã đổi thay, cái chỗ em và anh hay ngồi cùng không còn như xưa nữa. Em cầm điện thoại lên, xóa hết mớ ảnh cũ xưa của anh và em, xóa hết tin nhắn ngày nào, xóa luôn cả những nhắc nhở về ngày kỷ niệm của hai đứa. Và, em cũng sẽ thay đổi!

          Có một quy luật đơn giản thế này, khi chúng ta dám can đảm buông bỏ thì hạnh phúc chắc chắn sẽ đến, dù ở đây hay ở đâu, dù với người này hay người khác!

Đoạn 29: Ngoại tình.

          Ngoại tình là một ngày đẹp trời nào đó, anh vui vẻ cho một người thứ ba nào đó chen chân vào cuộc tình hai chúng mình.

          Kẻ thứ ba đó, hoặc vô tội khi bị những lời đường mật của anh mà tin tưởng tuyệt đối, không biết sự tồn tại của tôi trong cuộc đời anh. Hoặc kẻ thứ ba đó cố chấp biết rõ mà vẫn chiếm lấy anh. Thì tội đó là cái tội của kẻ hèn hạ. Rõ ràng, họ muốn thách thức sự kiên nhẫn của đối phương nên mới siêu chiến. Mà họ quên mất, đàn bà có thể bất chấp để lấy lại thứ đã mất, đa phần không phải còn yêu mà vì con cái, vì muốn giữ lại cái gọi là mái ấm dù bên trong ngôi nhà đã lạnh tanh những bữa ăn, những tiếng cười gượng gạo để cho con cái an lòng.

          Còn anh, đừng bao giờ nói với tôi anh vô tình hay vô ý, hay vì cô ta quyến rũ anh. Nếu anh không cho người ta một cơ hội, anh không hé lòng để người ta nhen lên một tia hy vọng thì lấy gì người ta dám bước vào. Anh đừng đổ lỗi cho số phận hay cảm xúc. Đúng, cảm xúc ai mà chẳng có, ai cũng có thể say nắng, nhưng anh nên nhớ ánh nắng sẽ vụt tắt khi cơn bão giông của vài ba lần ngoại tình bị trỗi dậy. Anh đừng biện minh cho sự hai lòng của mình nữa. Anh cũng đừng xin lỗi tôi thêm một lần nào nữa. Ngoại tình, không phải tính bằng những lần anh nói dối tôi, mà đó là tâm tưởng anh đã chẳng còn có tôi, có cái mái ấm nhỏ này nữa rồi. Thì sao hàn gắn được đây?

          Anh xin lỗi, nhưng tôi không cần xin lỗi! Anh đi đi!

          Bất cứ việc gì trên đời này cũng đều có lý do cả, ai ở lại, ai ra đi, ai thương mình, ai đành đoạn cắt đứt, không thể nào cưỡng cầu.

          Khi đột ngột có ai đó biến mất trong cuộc đời mình, chúng ta đau đớn nghĩ rằng mình không thể nào sống nổi vì thiếu họ. Nhưng đến cuối cùng, sau tất cả những ti tỉ thứ cảm xúc, chúng ta vẫn phải sống, phải kiên cường trên hành trình cuộc đời của chính mình. Sau những ngày giông bão chắc chắn bình yên sẽ đến!

Đoạn 30: Thanh thản buông tay.

          Ngày hôm qua người nói thương ta tha thiết, ngày hôm nay người đã buông tay. Ngày hôm qua người thề non hẹn biển, ngày hôm nay đã vội lãng quên. Ngày hôm qua là cuộc đời của nhau, ngày hôm nay là người dưng mất rồi. Âu cũng là duyên nợ. Mà duyên nợ cũng là một lý do để người ta đủ các bước. Hết nợ thì đường ai nấy đi. Tận duyên thì bạc bẽo như vôi.

          Người ta có thương mình đến mấy mà con đường tình duyên ông trời bắt rẽ thì cũng sẽ có vạn lý do để người và ta li biệt. Vậy tại sao phải chấp niệm để giữ mãi những chuyện mà ai trong cả hai cũng biết nếu có quay lại cũng tình cũng nhạt vì người đã bạc.

          Cưỡng cầu làm chi khi kiếp này không còn đủ duyên nữa rồi. Hãy để cho nhau những kí ức đẹp nhất mà thanh thản buông tay!

Đoạn 31: Em không còn nhớ anh nữa.

          Một buổi sáng tỉnh giấc, em không còn nhớ anh nữa, em chợt giật mình nghĩ về anh như một giấc chiêm bao đã qua. Em thấy lòng nhẹ tênh và bình yên đến lạ. Em thấy cuộc đời này rất đáng để sống. Vậy và những ngày thương anh, em đã đối xử quá tệ bạc với bản thân.

          Em không còn buồn hay giận hờn trách móc. Em không còn "cam tâm" theo đúng nghĩa hay chữ ấy nữa. Em như được hồi sinh sau một lần chết đi vì mũi tên tình ái bắn thẳng vào tim. Lần hồi sinh này em hứa sẽ sống thật tốt, thật vui, thật bình yên và ý nghĩa.

          Tình yêu, rồi có hay không cũng sẽ chẳng còn làm em thiết tha mong đợi hay kiếm tìm nữa. Bởi em hiểu, cuộc đời của một con người không đủ dài để đem theo bao hư ảo mong manh.

          Em tạm biệt anh, hồi ức của em! Hồi ức một thời em từng nâng niu chấp niệm, giờ chẳng còn đủ để giữ em đi qua bao phong ba bão tố. Tạm biệt anh, người đã đến không đúng thời điểm để chúng ta trao cho nhau sai lầm tổn thương nhiều hơn tình yêu. Vậy thôi, mình chấm dứt, anh của em, chiêm bao của em, em về sống với đời bình an đây!

          Tạm biệt anh!

Đoạn 32: Em không cao thượng hay vị tha.

          Em không phải là thánh thần để bao dung tất cả những lỗi lầm của người khác. Em có quyền căm hận, thương ghét nếu như lòng em đã nếm trải những khổ ải mà người đời mang đến.

          Em không cần phải chúc phúc cho người yêu cũ. Bởi vì lòng em chưa bình an và còn mang những hờn giận, thì tại sao em lại tỏ ra cao thượng cho một kẻ đã giày xéo tim em bao tháng ngày qua. Cuộc đời không quá dài để em bao dung và rộng lượng cho kẻ đã đùa giỡn với tình yêu của em.

          Em không cần phải tỏ ra mình cao thượng với người đã cướp đi hạnh phúc của em. Thậm chí, nếu gặp, em có thể cho họ một cái tát vì đã xen vào mối quan hệ này, đã lấy đi người em yêu vô vàn. Đó không phải là sân si hơn thua mà là em muốn họ phải trả giá trong cuộc đời cay nghiệt này.

          Em hãy sống bằng chính cảm xúc của mình, nhất là trong chuyện tình cảm. Bởi đâu ai có thể thay mình dệt nên một cuộc tình này một lần nữa.

          Cuộc đời giống như một cuộc chơi. Em đem tim mình ra đặt cược, em can đảm, em mạo hiểm, em gan dạ, dù cho em có là người thua trong chuyện tình ấy thì em vẫn đủ mạnh mẽ để vượt qua và kiêu hãnh sống tiếp những tháng ngày sau thật an bình.

          Em nên nhớ, chỉ có bản thân em mới biết em đang cần gì, làm gì, muốn gì và đau lòng ra sao giữa cõi nhân gian lắm nhiều đa đoan này.

          Mạnh mẽ lên cô gái!

Đoạn 33: Duyên đến duyên đi, không cầu không cưỡng.

          "Trong đời, duyên đến duyên đi là lẽ tự nhiên. Đến với nhau là hữu duyên, xa nhau là vô duyên, "vạn sự tùy duyên" là hợp lẽ. Tình cảm không thể cưỡng ép, suy nghĩ không thể cưỡng cầu."

          Em sẽ không thể bắt ép một người đã hết thương em có thể bên cuộc đời em. Vì đó là trái duyên. Mà trên đời này, điều gì trái với tự nhiên thì có bao giờ hạnh phúc và thanh thản đâu.  Thứ mà em giữ, người mà em níu kéo, đi cũng chỉ là thể xác, chỉ là một cái xác không hồn. Tâm trí người ta đã không còn bên em nữa. Bên em mà họ gọi tên một kẻ nào khác. Em có thấy cay đắng không? Nếu có, thì em nên buông, đừng cưỡng cầu nữa, đừng tự mình thắt thêm những nỗi đau trong vô vàn vết thương cũ.

          Nếu người ta thương em thì không cần em phải khóc hết nước mắt như thế để níu kéo. Người ta sẽ chủ động ở lại bên cạnh em. Em cũng đừng hỏi tại sao cùng em đi qua một chặng đường dài mà giờ người ta lại buông tay em dễ dàng như thế. Hết thương là hết thương, có cớ gì mà giải thích hả em.

          Trong nhân gian này, có bao nhiêu chuyện vô lý khó định, thì trong tình yêu là một trong những điều khó định ấy. Mật ngọt em đã từng thì đắng cay em cũng cần phải trải. Em không cần trách người, cũng đừng trách bản thân. Vì người nợ em, em nợ người, ân tình này đã trả xong rồi.

          Giải thoát cho nhau để sau này có gặp lại, hết duyên vẫn có thể chào nhau như những người từng thương trong cuộc đời. Những người đã từng đến với nhau cũng bởi hữu duyên rồi xa nhau bởi duyên tàn duyên tận.

Đoạn 34: Một đời bình an.


Đoạn 35: Khổ đau nào, em chấp nhận thôi em.

          "Trong cuộc sống, khổ đau không thể tránh, những phiền não hay không là sự lựa chọn của chính mình."

          Có ai dám chắc chắn từ khi sinh ra đến khi trưởng thành rồi chết đi mà không ít nhất đôi lần đớn đau. Đó là lẽ thường tình trong vạn kiếp nhân sinh này. Nếu em không đau, nếu em không đổ vỡ, nếu em không có lần như muốn chết đi, thì làm sao em mạnh mẽ và trưởng thành.

          Khổ đau, nó cũng giống như một liều thuốc vậy, em phải uống, phải uống để tỉnh táo trước cuộc đời. Cuộc đời không màu hồng, và lòng người không giản đơn như em thường nghĩ lúc còn bé. Lòng người không bao dung, lòng người nông sâu, em không thể nào đoán trước được. 

          Chỉ đơn giản khi yêu một người, thậm chí trên tay em đã đeo chiếc nhẫn đính hôn, thậm chí người đã từng cùng em một nhà, ăn cùng một bữa cơm, có những đứa con xinh xắn, thì em cũng không thể nói dám chắc chắn rằng đau khổ, tan vỡ không xảy ra.

          Bất cứ chúng ta, không ai biết trước được ngày mai sẽ thế nào, điều gì sẽ đến với mình. Hôm nay còn thương thì yêu chiều, mai đã cạn duyên thì buông những lời cay đắng. Đau khổ ấy, em không thể nào muốn hay không muốn, mà em nên biết rằng, mình phải chấp nhận. Chấp nhận uống một liều thuốc thật đắng để em tỉnh táo và kiên cường bất tiếp.

          Hãy mạnh mẽ em nhé, đời không màu hồng và lòng người khó đoán!

Đoạn 36: Mình chia tay rồi, mình tha thứ cho nhau đi.

          Mình tha thứ cho những dại khờ năm ấy đã vô tình làm cả anh và em phải chịu nhiều đớn đau, nhưng mình hãy tin sẽ có một người bước đến và chữa lành những vết thương đó trong lòng.

          Mình tha thứ cho nhau những hờn dỗi khi xưa, tưởng có thể vượt qua, nào ngờ lại li biệt đến vô cùng, nhưng sẽ có một người khác  mình yêu chín chắn và can cường hơn trước.

          Mình tha thứ cho nhau những câu nói đã từng khiến hai đứa trăn trở, phân vân rồi mất mát nhiều thứ trong đời, nhưng mình hãy tin sẽ có một người bước đến trao cho mình một tương lai tươi sáng, một mái ấm vững chãi.

          Mình tha thứ cho nhau những ước hẹn đã không thể nào tiếp tục thực hiện, nhưng mình hãy tin sẽ có một người cùng mình chắp nối để hoàn tất bức tranh cuộc đời mình.

          Mình tha thứ cho nhau ngày ấy đã để cái tôi lên trên cả tình yêu của tụi mình, để kẻ này quay đi mà người kia không có buồn giữ lại, nhưng mình hãy tin sẽ có một người cho mình biết được bao dung là thế nào, vị tha là thế nào để mình tin vào tình yêu.

          Mình tha thứ cho nhau đi, chia tay rồi có hờn dỗi thì ai dỗ dành kia chứ, có căm hận  thì cũng chẳng là nghĩa lý gì nữa. Chỉ cam lòng thêm nặng nhọc, tim thêm mệt nhoài mà thôi

          Tha thứ cho nhau, mình nghe!

          Đến cuối cùng, điều em nhận ra là dù cho bao tháng ngày trôi qua, anh vẫn nghiễm nhiên nằm đó, ngay trong cõi lòng em một cách ngay ngắn và vẹn nguyên!

Đoạn 37: Anh xin lỗi thì em xin nhận.

          Anh xin lỗi vì đã làm tổn thương em khi để một kẻ thứ ba nào đó bước vào cuộc tình của hai ta. Anh không có lỗi, chỉ là anh đã hết thương em rồi, nên lời xin lỗi ấy nếu làm anh cảm thấy thanh thản thì em xin nhận.

          Anh xin lỗi vì những khi bên em mà nhớ về hình bóng của một người nào đó xa lạ. Anh không có lỗi, chỉ là vòng tay anh giờ đã không còn muốn sưởi ấm cho trái tim em nữa, nên lời xin lỗi ấy nếu làm anh vơi đi chút bận lòng thì em xin nhận. 

          Anh xin lỗi vì đã có những lần lớn tiếng với em. Anh không có lỗi, có lẽ em đã không còn đủ dịu dàng để anh cảm thấy ấm áp nữa. Nhưng nếu lời xin lỗi khiến anh bớt day dứt thì em xin nhận.

          Em xin nhận hết những lời xin lỗi của anh. Xin nhận hết những gì anh trao, giống như đang nhận về mình bị đớn đau.

          Em không trách anh, em sẽ không oán anh, em sẽ không làm anh cảm thấy có lỗi thêm một giây phút nào nữa. 

          Đến đây thôi em nhé, trạm xe cuộc đời em xin tiễn anh một đoạn như thế, chỉ mong những ngày qua trên hành trình cuộc tình này với em anh cảm thấy có một chút ý nghĩa gì đó thì em đã mãn nguyện lắm rồi.

          Đời có dài đâu mà chất chứa những cay đắng. Mình không thương nhau thì mình quay về đúng nghĩa người dưng. Mình không thương nhau thì mình để dành tình thương này cho một người xứng đáng hơn.

Đoạn 38: Ước nguyện năm ấy của chúng ta.

          Ước nguyện năm ấy của chúng ta là sau khi tốt nghiệp đại học sẽ kiếm thật nhiều tiền, hai đứa sẽ mua một căn nhà ngoài ngoại ô, sẽ xây dựng nên một mái ấm thật bình yên.

          Ước nguyện năm ấy của chúng ta, em sẽ sinh cho anh những đứa con xinh xắn, anh và em sẽ cùng nhau nuôi dạy tụi trẻ khôn lớn, ngôi nhà sẽ tràn ngập những tiếng cười vui vẻ.

          Ước nguyện năm ấy của chúng ta, dù cho có bão giông thế nào đi nữa tụi mình cũng sẽ không bao giờ buông tay nhau. Bàn tay này sinh ra là dành cho nhau, dành để trao nhau những chân tình trong cuộc đời này.

          Ước nguyện năm ấy của chúng ta, sẽ sống với nhau thật nhiều tiếng cười, chỉ có niềm vui và hạnh phúc , chúng ta đã thỏa thuận không được cãi vã hay to tiếng với nhau dù cho em hay anh có nóng giận đến cỡ nào đi chăng nữa.

          Ước nguyện năm ấy của chúng ta, là mình sẽ sống với nhau đến già, đến khi mái tóc đã hoa râm, tay chân run rẩy, anh dìu em ra vườn đón nắng mai, hai chúng ta sẽ ngồi nhâm nhi ngụm trà và ôn lại quãng thời tuổi trẻ.

          Đó là ước nguyện thanh xuân, là ước nguyện thiếu thời, là ước nguyện khi chúng ta bắt đầu vào guồng quay cuộc đời. Và, sau ngần ấy năm tháng, ước nguyện ấy vẫn được thực hiện. Em đã có một mái ấm như ngày xưa mơ ước. Anh cũng có những đứa con khỏe mạnh. Ngôi nhà của chúng ta cũng tràn ngập tiếng cười. Những ước nguyện ấy em và anh đã thực hiện cùng một người khác.

          Cuộc đời mà, phải không anh, có ai biết trước được điều gì! Chúng ta giờ đã già, đã đủ chín chắn để ngồi cùng nhau ở một quán cà phê nào đó, cùng nhau ôn lại thời thanh xuân ấy, ước nguyện năm của chúng ta...!

Đoạn 39: Nếu sau này em là vợ, là mẹ thì em sẽ hiểu.

          Nếu sau này em là vợ thì em sẽ hiểu cảm giác bị người khác cướp chồng mình như thế nào.  Em sẽ hiểu cảm giác khi nghe chồng em kêu tên một cô nhân tình trong giấc ngủ.  Em sẽ hiểu những bữa cơm nguội lạnh khi chờ chồng đi làm về... Em sẽ hiểu những nỗi đau chị đang từng rất đau và em thì đang rất vui khi chiếm lấy được chồng chị. 

          Nếu sau này em là mẹ thì em sẽ hiểu cảm giác đứa con mình khóc vì đòi ba,  vì nhớ ba. Em sẽ hiểu cảm giác đứa con mình nó hỏi em lúc chiều ba nắm tay cô nào trong siêu thị. Em sẽ hiểu mỗi con cơ cực đến nhường nào khi không có một người đàn ông bên cạnh. Em sẽ hiểu chị níu kéo anh ấy về bên chị không phải vì chỉ còn thương còn yêu, mà vì chị không muốn con mình lớn lên không có ba.  Chị không đủ dũng cảm để trả lời những câu hỏi ngây thơ của con trẻ. 

          Nếu sau này em là vợ,  là mẹ em sẽ hiểu. Có thể bây giờ em được anh ấy yêu chiều vì em đang là nhân tình.  Sau này có thể em cùng với anh ấy,  hoặc cùng một người đàn ông nào khác xây dựng nên một mái ấm, em sẽ hiểu được lời chị nói. Chị không trách hay giận em vì đã mang anh ta ra khỏi cuộc đời chị.Chị chỉ thương con, em à!

Đoạn 40: Em chọn anh, người đàn ông đặc biệt trong đời em.

          Trên đời này không thiếu người tốt hơn anh, giỏi hơn anh, giàu sang hơn anh, chăm lo cho em chu đáo hơn anh. Nhưng em không chọn họ, thì anh nên nhớ rằng anh có điều đặc biệt mà tất cả những điều ấy không thể nào sánh nổi. Đó chính là cảm giác ấm áp anh mang lại cho em. 

          Hôm qua em nói chuyện với một người bạn, em hỏi đến từng tuổi này cũng đau thương nhiều, va vấp cũng không thiếu, thế bây giờ chọn yêu bằng con tim hay lý trí đây? 

          Nếu chọn lý trí, thì có lẽ giờ đây em đã nằm trên nệm ấm chăn êm, được anh ta chăm sóc và nâng niu chiều chuộng như một nàng công chúa. Được xe đón xe đưa, cuộc sống những ngày sau thật nhàn nhã mà không cần lo nghĩ về gì về cơm áo gạo tiền, không cần phải mệt mỏi để tìm cách giữ lấy anh ta. 

          Nếu em chọn sự mách bảo của con tim, tức là em từ bỏ tất cả, em nhất nhất theo anh. Mà theo anh, có nghĩa là em sống những ngày chênh vênh, vì anh chẳng thể hứa hẹn gì một tương lai dài lâu với em đâu, trong lòng anh biết bao bộn bề lo tính. 

          Thế mà em chọn anh, vì ở bên anh, nhìn anh cười, nhìn thấy các anh quan tâm em, những khoảnh khắc như thế làm cho con tim nhỏ bé này tan biến hết, bao nhiêu buồn sống giờ đây chỉ hiện hữu vẻn vẹn một hình bóng anh. Em tự hỏi mình có ngu ngốc quá không khi từ bỏ một con đường đi đến những ngày vô lo để đưa chân bước vào một trái tim không định được tương lai. 

          Và rồi, em mặc kệ, em yêu bản năng, sống bằng cảm xúc thì can cớ chi em lo chuyện đau có thấu cùng hay không. Vốn dĩ cuộc đời lắm thương đau, thôi thì em cứ liều mình một lần nữa vậy. Em đau thêm một lần nữa thì em trưởng thành thêm một lần. Em chọn anh, đồng nghĩa em chọn về tất cả đau, buồn, sướng, khổ.

Đoạn 41: Xin lỗi, em không cần bù đắp.

          Em đủ mạnh mẽ để sau khi anh buông tay cất bước, em có thể tự chăm lo cho bản thân mình. Anh không cần bù đắp hay cảm thấy bản thân như một tội đồ. 

          Xin anh đừng nói với em những câu đại lọai, hãy để anh bù đắp những tháng ngáy qua vì đã lỡ làm em buồn. Có ai cầm dao đâm thẳng vào tim một người rồi nói rằng để tôi băng bó lại vết thương vì tôi không cố ý bao giờ đâu anh? 

          Xin anh đừng nói những lời mà ngay bản thân mình cũng biết là thừa thãi và không còn giá trị đối với em nữa! 

          Xin anh đừng mong cầu sự tha thứ hay quay lại, vì ngã ba đường ấy, anh đã chọn đi về phía cô ta, anh đã chọn đập vỡ một tình cảm tha thiết ngần ấy tháng năm bằng những câu ngụy biện rằng, những ngày qua là sai lầm, là ngộ nhận chứ anh không phải không còn yêu em nữa.

          Em đủ chín chắn để thấu tâm can một kẻ còn yêu hay không yêu mình nữa. Hay ở bến bờ kia anh không an yên như anh từng nghĩ, rồi anh lại bảo anh nhất thời chứ anh còn thương em. Tình cảm nào phải đâu một món hàng mà muốn vứt đi thì vứt, muốn nhặt lên thì nhặt, trái tim em, lòng tự trọng của em được kết tinh từ tình yêu thương chứ nào có phải gỗ đá mà anh tùy tiện như thế! 

          Xin anh đừng nói gì nữa, anh cũng không cần bù đắp gì hết. Em vẫn ổn. Vẫn có thể sống tốt và yên vui khi không có anh!

Đoạn 42: Mất bao lâu để quên một người.

          Có người từng hỏi tôi mất bao lâu để quên một người! Tôi biết trả lời làm sao đây khi chính bản thân mình đã bao lần tự hỏi mình như thế! 

          Anh mất bao lâu để quên cô ta và đến với em?

          Em mất bao lâu để quên anh ta và đến với anh? 

          Chúng ta, cũng đã đôi lần từng nghĩ về người cũ như một thói quen. 

          Thật ra quên hay không quên, đến giờ phút này cũng không còn quan trọng nữa. Chỉ là khi nghĩ về họ, lòng mình đã thôi bồi hồi, đã thôi hi vọng, đã đủ can đảm buông bỏ!

          Em vẫn còn nghĩ về anh ta, và em biết anh vẫn còn nghĩ về cô ta. Chúng ta là con người chứ có phải một của máy là nói từ bỏ là từ bỏ được, quên đi là quên đi được. Chúng ta vẫn nghĩ về họ, chỉ là vì họ đã từng là một phần kí ức của mình. 

          Đừng cố quên ghi lòng vẫn còn nhớ, đừng cố làm những điều mà rõ ràng lòng mình biết được rằng chẳng có cách nào để đổi thay!

Đoạn 43: Anh từng hứa với em những gì.

          Anh đã từng hứa với em những gì, anh đã quên hết rồi hay sao? 

          Anh từng hứa sẽ nắm tay em đi hết cuộc đời này! 

          Anh từng hứa dù cho có bất cứ chuyện gì xảy ra cũng không bao giờ nói lời ly biệt! 

          Anh từng hứa chúng ta sẽ xây nên một mái ấm, anh với em sẽ an nhiên sống phần đời còn lại! 

          Anh từng hứa, cô ta chỉ là quá khứ, và không bao giờ để ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta! 

          Anh từng hứa, quá khứ ấy, anh đã không hạnh phúc, và em mới là cuộc đời anh! 

          Anh từng hứa không để em một mình dù trong bất cứ hoàn cảnh nào đi nữa! 

          Anh từng hứa thật nhiều như thế đó,  anh đã quên rồi sao? 

Đoạn 44: Xin lỗi người đến sau.

          Xin lỗi người đến sau vì tình yêu này đã không còn trọn vẹn nữa rồi. Vì tháng năm ấy đã lỡ trao đi tất cả nên chẳng thể nào gom về đong đầy một trái tim lành lặn cho những lần yêu sau.

          Xin lỗi người đến sau vì những nhiệt huyết thanh xuân, những nghĩ suy trong làng đã đem trao tặng cho những kẻ không trân trọng, vì thế đã phải nhận về sự ê chề đến mức sau này yêu ai cũng trở nên e dè, sợ sệt,  đa nghi. 

          Xin lỗi vì giờ đây cũng chẳng thể trao cho người những lời nói dịu ngọt hay những cử chỉ ân cần như xưa đã từng dành cho người cũ. Vì đôi lần nào đó đã bị người ta xem thường rồi giẫm đạp lên những chân thành ấy nên bây giờ rất sợ. 

          Xin lỗi vì giờ đây đã chẳng còn dám tin vào những hứa hẹn dài lâu, vì có lần nào đó, người cũ cũng từng hứa đi cùng nhau đến hết cuộc đời, rồi mình cũng tin, rồi người cũng đi, rồi biệt ly đã làm mình không còn tin nữa. 

          Xin lỗi vì những khi bên người mà có đôi lần mơ màng nghĩ đến người cũ.  Biết là có lỗi, biết là mình sai. Nhưng chẳng thể nào ngăn nổi cảm xúc khi người âu yếm, rất giống với cái cách người cũ từng trao. 

          Xin lỗi người đến sau, người chịu thiệt thòi nhiều rồi, nên cũng chẳng dám mong cầu gì hơn, người muốn ở lại thì hãy ở, muốn đi thì cứ đi, sẽ không trách chi đâu! 

Đoạn 45: Hạn sử dụng bao lâu cho một cuộc tình.

          Ta có gì đâu một trái tim khuyết sâu
          Đôi lần trai, bao kẻ đến người đi
          Ta có gì đâu những mộng mị thanh xuân
          Dành tất cả cho bao cuộc vui đau! 

          Rồi một ngày em sẽ nhận ra tình yêu cũng giống như cỏ cây hoa lá, luôn có hạn kỳ của nó!  Em làm sao giữ mãi yên vui ngày ấy, em làm sao giữ nổi một người đã muốn đi! , 

          Vậy can cớ chi em phải buồn khi mà từ lúc bắt đầu người ta đã dán hạn sử dụng lên trái tim non nớt yếu ớt của em. Em cũng biết mà! 

          Can cớ chi em phải níu giữ một vòng tay không còn ấm, một bờ vai không còn dành cho em nữa! 

          Hãy để người ta đi tìm một bến đỗ bình an, em có còn là duy nhất nữa đâu, đừng mang lời thề ngày xưa ra trói buộc một người lòng dạ thay đổi thay. 

          Có nhiều người hỏi tại sao đàn ông không khóc. Thật ra đàn ông khóc không bằng nước mắt mà bằng sự day dứt và nỗi đau mang trong lòng dằn vặt suốt bao năm tháng về sau. 

          Người ta nghĩ đàn ông mạnh mẽ nhưng suy cho cùng cũng là con người, ai mà không có những lúc yếu lòng. Chỉ là đàn ông, một là vì sĩ diện, hay là vì họ vốn giấu nỗi đau giỏi hơn phụ nữ, cho nên chúng ta luôn nghĩ đàn ông không bao giờ khóc. 

Đoạn 46: Có những hồi ức đẹp mà chúng ta không thể nào quên trong cuộc đời.

          Là một buổi sáng trong lành, theo chân người về một vùng đất lạ, vùng đất mà chắc có lẽ từ nay sẽ yêu tha thiết vì có những con người ta thương! 

          Là được quây quần bên nhau, chụp vài ba tấm ảnh lúc người nấu ăn, lúc người đi cùng, lúc cùng nhau ngắm hoàng hôn, lúc nhìn người mỉm cười, lúc nhìn người đăm chiêu nghĩ suy. 

          Lúc hai đứa ngồi trước nhà thờ, sống hai mươi mấy năm trên cuộc đời, có lẽ vì gặp người mới biết cảm giác ngồi trước Chúa là thế nào! Lần đầu tiên cầu nguyện, ta cầu người được một đời bình an, ta xin nguyện đi bên cuộc đời người một cách cam tâm mà không hề ân hận! 

          Là buổi sáng ấy ta quay xe chạy về, người không tiễn, ta nhìn người lần cuối rồi phóng đi thật nhanh. Ta sợ người thầy ta yếu lòng. Ta chỉ mong những giây phút bên ta, người được vui vẻ nên ta cố giấu tất cả nỗi lo sự yếu đuối vào bên trong. Kể cả những giọt nước mắt vô tình rơi trên vai người lúc người chở ta. 

          Rồi ta sẽ không bao giờ quên vùng đất này, không bao giờ quên ngôi nhà ấy, những con đường người chở ta qua, con sông ấy, thành phố ấy, nhà thờ ấy, và người! 

          Ta cầu mong người một đời bình an!

          Ta cầu mong những hoài bão của người sẽ thành hiện thực, dẫu biết một ngày tương lai nào đó trong ngày vui của người chẳng có ta! 

          Người hãy cứ bình an, người nhé! 

Đoạn 47: Em thương anh, em không sai.

          Nghĩ lại có những ngày tháng em đã nuông chiều thói quen của một người, để rồi tự bỏ bê cảm xúc của chính mình như một kẻ đi hoang. Đến lúc nhận ra, mới biết mình làm lạc một đoạn đường quá xa. 

          Đó là những ngày tháng em không còn sống cho em nữa. Em bị phụ thuộc hoàn toàn vào cuộc đời của ai đó. Người đó cười em cảm thấy vui, người đó buồn lòng em đã thấy bất an, ngày ngày trôi qua em từng sống như thế, rất đáng sợ phải không? 

          Em đã để cảm xúc dẫn mình đi vào một con đường tối tăm nào đó, một con đường luẩn quẩn của nỗi đau - lo sợ - hoài nghi - thương nhớ - thất vọng - và riêng em. Con đường ấy, em nhìn thấy anh, nhưng em vẫn độc bước trên cuộc hành trình, bởi anh có là của riêng em đâu! 

          Giờ đây, em đã nhận ra mình sai, chân em đã lấm bụi thương đau, tay em đã đầy những vết xước, tim em cũng ngang dọc những hằn dư anh để lại. Nhưng, thà muộn màng còn hơn cứ mù quáng mà u mê mãi. 

          Em đã thương anh, em không sai. Em đã khờ khạo, em chấp nhận. Và quá khứ là một phần hồi ức mà cả cuộc đời này em không thể quên! 

          Tạm biệt anh!

Đoạn 48: Đừng cho bất cứ kẻ nào có quyền làm tổn thương em.

          Em nên nhớ, em không được trao cho bất cứ kẻ nào trên cuộc đời này cái quyền làm tổn thương em. Bất kỳ ai cũng không có quyền đó!

          Em nên nhớ, cuộc đời này là của em, vậy hà cớ chi em để người khác nắm lấy định mệnh rồi xoay truyền cảm xúc của chính mình như một con rối! 

          Ừ, thì chấp nhận những kẻ đến rồi đi trong cuộc đời, vì đó là số phận. Nhưng em không thể nào gục ngã trước những kẻ không xứng đáng! 

          Em có một trái tim chân thành, một tình yêu nhiệt huyết và một tấm lòng sắt son. Em phải trao cho ai đó thật xứng đáng. Em hãy xem những người ghé ngang cuộc đời mình là mây trôi thoáng qua, đừng bận lòng, đừng than thở trách móc, bởi mấy ai yêu lần đầu mà vẹn nguyên một đời! 

          Nếu ngay từ giây phút người ta đưa chân bước vào cuộc đời em, mà người ta không hứa hẹn, người ta phũ phàng, người ta giả dối, người ta vô tâm, người ta coi em là nhất thời, thì cớ chi em còn níu giữ. Em hãy nhanh chóng đánh cánh cửa lòng mình lại bằng một bức tường thành vững chắc của sự lạnh lùng dứt khoát. 

          Đừng để người cho những kẻ không xứng đáng ấy có cơ hội nắm trái tim em, vì họ sẽ làm tổn thương em bất kỳ lúc nào, thứ tổn thương đáng sợ của một kẻ cho rằng tình yêu họ đậm sâu nên họ tự cho mình cái quyền không trân trọng tôi khinh khi và phớt lờ sự chân thành của em! 

          Vậy hà cớ chi, ngay giây phút bắt đầu em còn ngu muội. Em đừng bao giờ biển minh vì em trót lỡ thương họ. Ừ, thì có thương. Nhưng thương như thế đủ rồi. Em phải tự yêu thương chính mình thôi! 

Đoạn 49: Nhất thời, là sự ngụy biện nực cười nhất.

          Còn yêu thì tìm cách
          hết yêu thì tìm cớ
          chuyện muôn đời là thế
          em buồn để làm chi? 
          có nghĩa lý gì đâu?! 

          Tôi hỏi anh ta, tình cảm anh dành cho tôi là gì mà tại sao lại quan tâm tôi, hỏi han tôi, chiều chuộng tôi rồi mỉm cười ân cần với tôi như thế!?

          Anh ta nói rằng đó là nhất thời! 

          Nhất thời, hai từ nghe thật nực cười của những kẻ xem tình yêu như một trò chơi. Vậy chắc trong cuộc đời anh đã nhất thời không biết bao nhiêu lần rồi phải không? 

          Đó là tội ác, nghe anh! 

          Nếu anh không yêu tôi thì ngay cái giây phút định mệnh chúng ta lướt qua cuộc đời nhau, anh đừng siết lấy tay tôi, đừng nhắn tin hàng đêm cho tôi, đừng chở tôi về, đừng tâm sự cuộc đời anh với tôi. Đừng làm những chuyện như thế để người khác không ảo tưởng tình cảm ấy! 

          Nếu một ngày ai đó đem tình anh ra cợt đùa, làm cho anh yêu say yêu đắm rồi họ nói với anh rằng đó chỉ là một trò chơi. Anh có đau không? 

          Anh đủ trưởng thành để biết trên cõi đời này có nỗi đau nào bằng việc trao cho ai đó yêu thương mà họ xem yêu thương của mình như một quân tốt trên bàn cờ số phận! 

          Chắc nó sẽ cay đắng chua xót lắm phải không anh? 

          Tôi không trách anh đâu, tôi chỉ mong mình là người cuối cùng trong cái dãy danh sách "nhất thời" của anh, để những người sau tôi, họ được yêu anh chân thành! 

Đoạn 50: Em đã sống những ngày hiện tại rất an yên.

          Anh có biết tuổi trẻ tươi đẹp là như thế nào không? Là có một người để thương, để nhớ, và để đau. Cuộc sống mà, có điều gì là trọn vẹn giữa cõi trần đời này đúng không anh? Cuộc sống mà, nếu không mắc sai lầm thì làm sao trưởng thành. 

          Sau những tháng ngày căm hận, dằn vặt. Em dành lời cảm ơn chân thành đến cho anh. Cảm ơn anh đã xuất hiện trong cuộc đời em, dạy cho em nhiều điều quý giá, dù là nụ cười hay niềm đau. Em nguyện xin giữ hết tất cả! 

          Những ngày cuối năm thế này, lại làm em nhớ đến anh! Như nhớ đến một người dưng từng quen! Giờ em đủ bình tâm để nhìn lại tất cả! Em mong ở một phương trời xa xôi nào đó anh có thể bình an sống!  Em sẽ không oán trách nữa, không oán hận anh đã cướp đi tuổi trẻ tươi đẹp của em! 

          Em đã sống những ngày hiện tại rất an yên! Đúng, không ai muốn chọn cho mình sự cô đơn, nhưng nếu cô đơn mà thấy lòng thoải mái thù sợ gì cô đơn!  Phải không anh?! 

Đoạn 51: Đàn ông.

          ĐÀN ÔNG CHÂN CHÍNH - là đàn ông luôn xác định rõ mối quan hệ tình cảm giữa ta và họ. Thà họ dứt khoát nói họ không thương mình nữa để mình biết vị trí của mình ở đâu. Còn hơn, kiểu nửa vời, buông không buông, nắm không nắm, bạn quay đi thì lại thả thính vài câu quan tâm, bạn ở lại thì làm lơ như xa cách. 

          HÃY NÓI LỜI CẢM ƠN với một người đàn ông đã từng thương bạn nhiệt thành và cũng mạnh mẽ buông tay bạn khi họ hết tình cảm. Vì dù sao bạn cũng biết được tất cả những tháng ngày họ đi cùng bạn là chân thật nhất. Tôi cảm ơn vì trong đời mình cũng đã từng gặp một người đàn ông như thế! 

          ĐÀN ÔNG TRƯỞNG THÀNH KHÔNG NẰM Ở TUỔI TÁC - vì có những người tuổi trẻ cư xử vô cùng điềm đạm và "đàn ông". Và ngược lại, có lắm kẻ đi hết nửa cuộc đời lại xử sự như đứa trẻ lên ba. 

          ĐÀN ÔNG VỐN THAM LAM VÀ CHIẾM HỮU - nhưng đừng trở nên ích kỷ, kiểu như mình không là gì của họ thì cũng không được là của ai. Như thế, lại hóa ra hẹp hòi. 

          ĐÀN ÔNG ĐỪNG NÓI MỘT ĐẰNG LÀM MỘT NẺO - mở miệng thì anh thế này anh thế nọ, đến khi gặp chuyện thì tôi không biết, không rảnh. 

          ĐÀN ÔNG PHẢI TỰ TIN NHƯNG ĐỪNG TỰ CAO TỰ ĐẠI - đừng xem mình là cha thiên hạ, là cái rốn vũ trụ, cũng đừng ra vẻ "à tao đây hạ mình xuống cho mày nâng cao lên". Sống vậy là sống sai, sai dữ lắm! 

          Em đã từng thương anh duy nhất cho đến một ngày em biết được rằng duy nhất trong anh, chẳng phải em! 

Đoạn 52: Anh có biết phản bội là thế nào không?

          Tiếc làm gì một kẻ không chung tình
          Buồn làm chi một kẻ chẳng đáng bận tâm!

          Phản bội là....

          Đó là khi em nhìn vào mắt anh, không còn sự nồng ấm anh dành cho em, mà còn vương cả một trời thương nhớ về một ai khác.

          Đó là khi anh nắm lấy tay em, anh không còn siết chặt, mà buông hờ bởi đã nắm lấy một bàn tay khác.

          Đó là khi anh ôm em, em nhận ra mùi nước hoa của ai đó trên vai áo anh. Trống ngực anh đập những nhịp dồn như ngày đầu anh nói dối em.

          Đó là khi anh hôn em, nụ hôn không còn sâu và mãnh liệt như những hôm em cuộn mình vào trong vòng tay anh. Anh để dành nụ hôn ấy cho ai?

          Phản bội, đáng sợ lắm anh, nó khiến cho đối phương không thể làm chủ được bản thân, không làm chủ được chính mình, khi biết được sự thật về một người đầu ấp tay gối bao năm qua bỗng đang cặp kè với một cô nhân tình nào đó!

          Phản bội, anh đã từng phản bội em như thế, khi một chiều đi làm về, em ghé qua rước con, bỗng nghe tiếng " Mẹ ơi, ba nắm tay coi nào vậy mẹ?". Ngay cái khoảnh khắc ấy, em muốn lao thẳng đến hét vào mặt anh "Đồ phản bội".

          Tôi hận anh, người đàn ông xấu xa nhất trần đời này!

Đoạn 53: Rồi sẽ có một người thương em thật tâm.

          Một người đủ can đảm nắm lấy tay ta đi trọn vẹn phần đời còn lại.

          Một người dám cùng ta chữa lành những tổn thương của người cũ để lại.

          Một người khi làm bất cứ điều gì cũng nghĩ đến ta trước tiên.

          Một người đủ dũng khí bên ta mặc cho thế gian ngoài kia ra sao.

          Một người nắm tay ta rất chặt giữa phố đông, ôm ta rất ấm những ngày giá buốt, hôn tao rất sâu những đêm cô quạnh.

          Một người có thể chạy qua trời mưa to để mua thuốc cho ta khi ta ốm đau. Một người không suy tính thiệt hơn mà chỉ mong cầu ta được bình an.

          Rồi chúng ta sẽ gặp được một người như thế. Hãy tin người đó sẽ xuất hiện và bù đắp những mất mát hiện tại cho ta!

Đoạn 54: Ngủ ngoan nhé niềm đau!

          Có những đêm em thật sự rất khó ngủ, em nghĩ về anh cũng rất nhiều. Nếu hỏi em có buồn không? Ừ thì có. Nhưng bản thân không đau lòng nữa! Em học được cách xem nhẹ chuyện ai đó đến và đi trong đời mình! Nếu có gặp lại anh, em chỉ muốn nói cảm ơn hơn là thù hận.

          Có thể em cứ viết đi viết lại không biết bao nhiêu status nói về việc cảm ơn anh. Vì em muốn tự nhắc nhở bản thân phải mạnh mẽ, không được vì một người không đáng mà phiền lòng mãi.

          Anh sẽ mãi là ký ước trong khoảng thời thanh xuân của em! Nhưng anh là quá khứ, em không muốn anh xuất hiện ở hiện tại và tương lai nữa!

          Ngủ ngoan nhé niềm đau...!

          Anh phải hạnh phúc. Em cũng bình yên...!

          Em có biết đi qua nhiều đổ vỡ mất mát thứ em nhận được là gì không? Đó là một buổi sáng em thức giấc thấy lòng nhẹ tênh! Em pha một tách trà nóng ngồi trước hiên ngắm nhìn bầu trời trong xanh và tự nói với bản thân, hóa ra cuộc đời đẹp như thế mà mình đã từng tệ với bản thân như vậy, rồi khẽ ngã đầu vào người mình thương bình an tự tại!

Đoạn 55: Vẫn muốn nói lời cảm ơn hơn trách móc hờn giận.

Đang cập nhật

Đoạn 56: Lười yêu.

Đang cập nhật

Đoạn 57: Vì tin nên mới khố - Vì yêu nên mới lụy.

Đang cập nhật

Đoạn 58: Hãy cho mình cơ hội để hạnh phúc.

Đang cập nhật

Đoạn 59: Viết cho những chênh vênh cuộc đời.

Đang cập nhật

Đoạn 60: Tận cùng của nỗi đau là thanh thản.

Đang cập nhật

Đoạn 61: Tôi kiên tâm đợi người trở về.

Đang cập nhật

Đoạn 62: Đừng lãng phí thời gian của em.

Đang cập nhật

Đoạn 63: Em không hối tiếc.

Đang cập nhật

Đoạn 64: Đừng đòi hỏi quá nhiều trong một cuộc tình.

Đang cập nhật

Đoạn 65: Chúng ta đi qua đời nhau như thế.

Đang cập nhật

Đoạn 66: Yêu đúng cách.

Đang cập nhật

Đoạn 67: Đừng yêu một người đàn ông như thế.

Đang cập nhật

Đoạn 68: Khổ tâm.

Đang cập nhật

Đoạn 69: Kiên cường lên em nhé!

Đang cập nhật

Đoạn 70: Tiếc làm gì em.

Đang cập nhật

Đoạn 71: Chúng mình hết nợ chưa anh?

Đang cập nhật

Đoạn 72: Đi đi, đồ tệ bạc!

Đang cập nhật

Đoạn 73: Anh có còn cần mái ấm này không?

Đang cập nhật

Đoạn 74: Người thương ở tương lai.

Đang cập nhật

Đoạn 75: Tình đầu.

Đang cập nhật

Đoạn 76: Mùa đông.

Đang cập nhật

Đoạn 77: Đơn thân thì đã sao.

Đang cập nhật

Đoạn 78: Đừng xem tình yêu là tất cả.

Đang cập nhật

Đoạn 79: Lời kết.

Đang cập nhật

[Tản văn] Em đau lòng lắm, anh vừa lòng chưa? Đó! Anh thấy chưa, rõ ràng em nói em sẽ rất đau lòng khi anh quay đi. Vậy mà anh vẫn cứ bước! Anh có thương em nữa đâu! Anh muốn em đau như bị gai hồng đâm thẳng vào tim, vừa day dứt vừa nhức nhối, thì anh mới vừa lòng hả dạ, phải không?

Đăng nhận xét

  1. Sách em đau lòng lắm anh vừa lòng chưa của tác giả viết khá hay. Rất hài lòng không phí thời gian đọc sách em đau lòng lắm anh vừa lòng chưa online. Hy vọng sẽ ra thêm nhiều sách như vậy nữa.

    Trả lờiXóa

[facebook][blogger]

Author Name

{picture#https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1896457350425823&set=a.353401268064780.83096.100001847308125&type=3&theater} Nhà may Festival chuyên may, thiết kế thời trang mang phong cách độc và lạ. Trước khi xuống phố ai cũng chuẩn bị cho mình một bộ đồ thật độc đáo và chúng tôi có thể đáp ứng mọi nhu cầu quý khách. Bất kể thời trang từ áo thun, áo khoác, áo len, áo sơ mi, công sở, quần tây, quần jeans, áo quân thiết kế,.... Chúng tôi nhận may theo số đo, may theo yêu cầu của quý khách. {facebook#https://www.facebook.com/Festival.FashionDesigner/} {twitter#https://twitter.com/vFestivalvn} {google#https://plus.google.com/+Nhi%C3%81nhFestivalHMiShop} {pinterest#https://www.pinterest.com/maydotheoyeucau/nh%C3%A0-may-festival/}

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.